Trần Ai - Trò Chơi Sinh Tồn - Na Thì Yên Hoa

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50,00
Tu vi
365,00
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 10: Tự Cấp Tự Túc
Bình Luận ở đây

Trong nháy mắt, Hạ Mạt nhớ về một vài kí ức đã qua. Cô trong lúc giao đấu cứu người ấy. Người ấy cũng dùng ánh mắt thiện lương nhìn mình. Trong con ngươi ẩn chứa nước mắt. Dường như mặt hồ trong veo. Cho dù biết đây giống thời điểm tận thế, hai người vẫn cứ lựa chọn kết bạn, sống nương tựa vào nhau. Lúc ấy cô mạnh, còn cô ấy yếu ớt. Cho nên mọi chuyện cô đều che chở cô ấy, nhưng không ngờ đến cuối cùng, để có thể sống tiếp. Đem tất cả hi vọng của cô bóp nát sạch sẽ lại là cô ấy.

Hạ Mạt trầm xuống, tựa như có thấy được đôi mắt kia. Đôi mắt làm cho cô hiểu trên đời này vô dụng nhất là lương thiện. Cô cắn môi, ngày càng chặt hơn. Cuối cùng nhẹ nhàng tách môi ra, tựa như có thể đem yếu đuối tách rời. Cuối cùng đôi mắt cô nhẹ nhàng nhắm lại. Sau đó lại mở ra, ở bên trong không hề có cảm xúc gì. Như từ đầu đến cuối chỉ có băng giá, tĩnh lặng cùng hờ hững.

Cô nhìn tấm gỗ của kẻ cơ bắp ở bên người. Cúi xuống nhặt lên. Tấm gỗ có một cái đinh thô, sắc bén cực kì. Cô nghĩ lúc nảy đau đến chết đi là do cái đinh này. Trên gỗ có rất nhiều vết máu. Chắc là máu của rất nhiều người. Giống như hai anh em nhà nọ, đương nhiên còn có máu cô nữa. Tanh tưởi vô cùng. Nhưng có liên quan gì đâu? Cô không phải dùng vật này để giết người mà. Sau đó, cô lại đem trang phục của mình cởi ra. Cô không có sức để cởi quần áo hoàn chỉnh. Nên đành phải xé ra. Sau đó quăng trang phục rách vào túi đồ.

Khoé miệng khẽ co giật. Điều này với vẻ mặt lạnh nhạt không thích hợp chút nào. Cô cúi xuống phủi phủi bộ quần áo nằm trên đất của người vừa nảy. Người này tên gì nhỉ? Trong thời gian ngắn ngủi tất nhiên cô không thể nhớ được. Nhưng lại không có liên quan gì cả. Chỉ là mở màn cho hành trình của mình, không có gì quan trọng cả.

Hạ Mạt không để ý đến thi thể này. Xoay người đi vào trong rừng sâu.

Lâm Tử Tĩnh (khu rừng yên tĩnh) kì thực không thể nào nói là yên tĩnh được. Côn trùng kêu, chim hót. Gió gào thét bên tai. Chỉ là so sánh với nơi khác. Hầu như không có người. Chỉ trừ Hạ Mạt đang ở trong rừng rậm bước đều.

Vết thương sau lưng nóng như lửa. Tuy rằng đau đớn như vậy cũng không ảnh hưởng gì đến cô, nhưng đau đớn sẽ làm nhân vật hạ thấp Nhanh nhẹn. Đối với dùng lực có ít nhiều hạn chế. Vì vậy không sợ đau nhưng bị thương thì phải mau chóng chữa trị là lựa chọn hàng đầu.

Bước đi một khoảng thời gian khá dài khiến thân thể Hạ Mạt cực kì mệt mỏi. Xa xa có tiếng nước chảy, cô không do dự hướng đến tiếng nước mà đi đến. Đi một chút đã có thể thấy một dòng suối nhỏ chảy qua khu rừng. Nước trong suốt chảy qua xô vào đá. Tạo ra không ít bọt nước. Hai bên bờ rêu phủ dày đặc. Nơi này thật sự vô cùng yên tĩnh. Hạ Mạt khịt mũi. Phát hiện trong không khí mang theo hơi nước âm ẩm, chỉ cần hít thở liền thấy trong phổi trở nên lành lạnh.

Sau một hồi khổ sở, cô cảm thấy hơi khát. Cảnh giác quan sát bốn phía cũng không phát hiện nguy hiểm gì. Cô liền chạy đến khe suối nhỏ, cúi người rồi uống lấy uống để. Sau đó rửa sạch tay và gương mặt đã lốm đốm máu đen. Lúc này cô mới thấy thoải mái một chút. Tại thời điểm chạy bán mạng thì Hạ Mạt nước thải cũng có thể trốn vào. Thế nhưng trong thâm tâm cô vẫn có thói quen ưa sạch sẽ. Không có điều kiện thì làm sao cũng có thể chấp nhận. Nhưng tại lúc này, cô không cho phép mình lôi thôi.

Đau đớn sau lưng nhắc nhở cô không thể lạc quan. Hạ Mạt cũng không có bài xích, cô cảm thấy khá một chút liền đứng dậy, hướng sâu hơn vào rừng. Cô bị thương, muốn trị vết thương ngoài thì dùng các dược liệu như: Tam Thất, Hồng Hoa, Huyết Kiệt, Cây Mạt Dược … nhưng các dược liệu này tại xung quanh trấn tân thủ thật sự không có. Chỉ có kiếm một ít cây Đại Kế cầm máu bảo toàn mạng sống thôi.

Cây Đại Kế ở trong rừng rậm cũng không khó tìm. Chỉ là Hạ Mạt chưa học kĩ năng thu nhập, hơn nữa thân thể này cũng không có sở trường nào cả. Nên Hạ Mạt thu nhập không thành công nhiều lần. Nếu không phải là đứt rễ, thì là mất đi hầu hết công dụng.

Cũng may hiện tại vừa mới bắt đầu trò chơi. Hầu hết người chơi còn đang thăm dò tìm tòi quá trình chơi nên không biết rất nhiều chi tiết nhỏ. Chuyện dược liệu chắc chắn không phải ai cũng biết. Trong những trò chơi truyền thống người chơi một mực cho rằng dược liệu là phải bào chế thì mới có thể sử dụng. Nhưng thật ra trong Bụi Trần có rất nhiều dược liệu có thể hái rồi trực tiếp sử dụng. Hiện tại mỗi người chơi đều như chim sợ cành cong (chim sợ cung, thấy cành cong cũng sợ) vội vàng tìm được thoát thân không kịp. Ai rảnh rỗi quan tâm đến việc học tập kĩ năng thu nhập để đến hái thuốc chứ.

Cũng vì lẽ đó, trong rừng cây Đại Kế rất nhiều. Nhưng bị Hạ Mạt giẫm nát cũng không ít.

Cầm nhiều cây Đại Kế như vậy, Hạ Mạt mới quay về dòng suối nhỏ. Cô múc một ít nước, rồi tiện tay hái một ít Thảo Diệp. Sau đó lấy thêm một viên đá nhỏ bên suối. Cô đặt Đại Kế trên viên đá to, rồi nện mạnh xuống. Đại Kế đều nát ra hết cả. Cô hoà với nước suối rồi đem chúng thoa lên vết thương. Cũng may cô khá dẻo dai, cho dù vết thương ở sau lưng đi nữa thì vẫn có thể thoa được.

Làm xong tất cả việc này, Hạ Mạt lấy bộ quần áo lấy ra. Sau đó tìm chỗ sạch rồi xé thành băng vải. Miệng cô cắn một đầu, tay xoay chuyển bên kia quấn lấy. Để băng bó cho chính bản thân một cách thuần thục thật ra cũng phải biết kĩ thuật. Nhưng trải qua một kiếp rèn luyện, Hạ Mạt đã sớm quen thuộc. Cô làm rất nhanh. Cuối cùng dư ra đầu băng trước ngực, cô cột lại rồi thử đứng lên hoạt động. Xác định là chắc chắn mới đem quần áo dư giặt sạch. Rồi phơi chúng trên đá.

Giữa trưa mặt trời rất nóng. Hạ Mạt đứng bên khe suối nhỏ, quan sát bốn phía. Rất nhanh thì phát hiện phía xa mặt nước tương đối nhẹ nhàng. Ở trong đó là không ít cá bơi quanh. Cô nhận ra hệ thống có tặng cho đá đánh lửa. Hơi hơi nhíu mi. Cô đã nghĩ ra phải làm gì tiếp theo rồi.
 
Last edited:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50,00
Tu vi
365,00
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 11+12
Bình Luận ở đây

Nước của dòng suối chảy rất chậm chạp. Nước chảy qua lòng sông có chỗ sâu có chỗ cạn. Ở một nơi nước tương đối sâu, có một bụi cỏ lau rất rậm rạp. Mặc dù không nhiều nhưng ven bờ mọc một mảng rất lớn. Gió nhẹ thổi qua, chỉ thấy hoa lau bồng bềnh.

Hạ Mạt ở trong bụi lau, cẩn thận lấy ra từng cây cỏ lau một. Cô quan sát rễ của cỏ lau rồi chọn một cái. Cô rút ra trong đám lau trên tay. Thẳng và rất cứng. Bên trong không có gì, dài khoảng 30 cm. Cầm trong tay khá vừa vặn. Cô lấy ra một ít cỏ Diệp Tử rồi mới chui ra khỏi bụi lau sậy.

Cô dùng cỏ Diệp Tử quấn quanh Bối Thứ. Làm thành một mũi tên tương tự phi tiêu. Sau đó, cô nhét mũi tên vào trong ống cỏ lau. Cô đưa ống đến gần môi. Hít một hơi sâu rồi dùng lực thổi thật mạnh. Đầu kia mũi tên liền bay ra ngoài. Tất nhiên lần này không mấy thành công. Cô nhắm vào cá ở không xa kia. Nhưng nó lại găm thẳng xuống bùn gần đó.

Mặc dù như thế, hệ thống đối với hành động của cô vẫn đưa ra một khẳng định rất lớn: “Xin mời đặt tên cho vũ khí của bạn”

“Xuy Châm”

“Đặt tên thành công. Với phát minh này, bạn được trí lực: +2, ngộ tính:+2, Nhanh nhẹn:+2. Hãy tiếp tục cố gắng”

Hạ Mạt lật bảng skills của mình ra. Nếu thêm cả điểm mà hệ thống mới thưởng thì thuộc tính là: Sự chịu đựng: 9, thể lực: 8, Trí lực:4, Nhanh nhẹn:5, Sức mạnh:7, Ngộ Tính:6. Tổng hợp giá trị thực lực: 39. Không dám nói là tăng như thế này là nhanh, nhưng trong thời gian đầu của trò chơi thì phải nói là rất nhanh. Trò chơi mở chưa đến 4 tiếng đã có thể tích luỹ thuộc tính nhiều như vậy là chuyện không dễ gì. Hạ Mạt không biết trong game người có thuộc tính là bao nhiêu. Nhưng cô nghĩ, nếu như duy trì tốc độ tăng thuộc tính hiện tại. Muốn vào top 5 cũng tuyệt đối không có vấn đề gì.

Chỉ có kẻ mạnh mới có thể nắm giữ vận mệnh của mình.

Trải qua một kiếp có thể nói đây là điều Hạ Mạt rút được. Cũng là phương châm sống của Hạ Mạt.

Làm thêm mấy mũi tên nữa. Hạ Mạt đứng ở mép nước bắt đầu khống chế cường độ mạnh yếu của hơi thở. Thật ra thì Xuy Châm cũng không phải là vũ khí có lực sát thương lớn. Nó chỉ có thể có tác dụng lớn nhất khi được tẩm độc. Vũ khí này thường thích hợp cho đánh lén, nó quá nhỏ. Có thể dựa vào hơi thở mà khống chế tầm bắn. Nếu trong thực chiến thì không phải là vũ khí lí tưởng. Nhưng đây là thời điểm nghèo khó, nên phải dùng tất cả những thứ gì có thể ra làm vũ khí. Nó chưa hoàn thiện, nên giết địch chân chính thì không phải là đồ tốt gì.

Tuy rằng thời gian quý giá vô cùng nhưng Hạ Mạt giống như là không quan tâm mấy. Cô không hề nhúc nhích chỉ liên tiếp luyện tập Xuy Châm để giết cá trong nước. Cô cứ như vậy đứng ở mép nước, không hề nhúc nhích. Tập trung chín phần ở cây châm trên tay. Còn một phần thì cảnh giác xung quanh, chỉ cần phát hiện bất thường thì có thể chạy trốn.

Nhưng bốn bề vẫn luôn yên tĩnh như vậy.

Cứ như vậy luyện tập không biết bao nhiêu lần. Hạ Mạt dựa theo cường độ mạnh yếu mà tính toán. Rốt cục thì cũng đã có một mũi tên ghim vào một con cá chính xác. Mũi tên xuyên qua mắt cá, con cá lập tức giãy giụa giãy chết. Hạ Mạt tiếp tục theo tính toán mà liên tục bắn mấy con cá nữa. Tất cả đều giống như con đầu tiên, không chệch một li nào. Lúc này cô mới thu hồi ống lau, đi đến mép nước nhặt mấy con cá lên. Cô tìm cành khô nhóm lửa rồi bắt đầu nướng cá.

Cá nướng nếu so với quả dại là hàng cao cấp hơn. Cho dù không có vị gì nhưng so với quả dại no hơn. Hạ Mạt nướng hết bảy tám con rồi cho vào trong bọc. Đồ ăn nướng kiểu này ở trong túi có thể bảo quản được ba ngày. Nếu sau ba ngày, đồ ăn sẽ tự động biến chất. Không thể ăn được nữa, nếu ăn nhầm còn có thể bị trúng độc. Mấy con cá này có thể giúp cô ba ngày tiếp theo đảm bảo thể lực rất tốt.

“Bạn chế tác thành công cá nướng. Ngộ tính:+2, Trí lực:+2 ” Bởi ngộ tính tăng rất nhanh nên cô làm gì cũng có thể được cộng thêm điểm. Điều này làm Hạ Mạt rất vui vẻ. Da của cá bị nướng xèo xèo trên lửa, mỡ chảy ra làm than cháy lên phát ra âm thanh. Âm thanh này thật sự rất kích thích thần kinh người khác. Hạ Mạt là người có tính nhẫn nại nhưng trong giây phút này thật sự bụng đói cồn cào. Cô thật sự rất đói.

Nướng xong con cá, Hạ Mạt đưa con cá cuối cùng lên nhánh cây trên lửa trại rồi vội vã ăn một con khác. Cá mới nướng khá xốp, mặc dù không có gia vị nhưng có một vị riêng khiến người ta không thể không thèm thuồng. Hạ Mạt một mặt thổi thêm lửa, mặt khác rất nhanh chóng đưa cá vào miệng.

“Nhờ có cá nướng mĩ vị, sự chịu đựng:+2, Thể lực: +2” Hạ Mạt nghe hệ thống nhắc nhở mà không nhịn được mỉm cười. Đây là lí do cô tốn nhiều thời gian để bắt cá như vậy. Vì thời kì đầu trò chơi là thời kì tích luỹ được điểm thuộc tính dễ dàng. Chỉ cần biết phương pháp thì tích luỹ điểm thuộc tính cao cũng không hề khó.

Cô đang thưởng thức cá nướng. Chợt nghe được cách đó không xa phát ra những âm thanh lạo xạo.

Hạ Mạt không chút do dự lập tức nhảy lên, dùng nước tạt vào lửa trại. Lửa đang cháy hừng hực lập tức bị dập tắt. Cô ở mép nước xoay một vòng,giấu hơi thở của mình sau không khí ẩm ướt. Cô núp sau một tảng đá lớn. Gập người, nín thở. Nhìn về phía vừa phát ra tiếng động.

Bởi vì vừa có ánh sáng của lửa nên không thể thích ứng kịp với bóng tối. Cô nheo mắt nhìn chằm chằm rừng rậm đen như mực. Rất nhanh thích nghi với cảnh vật âm u. Chỉ một thoáng, cô đã nhìn thấy từ trong rừng cây có một người đi ra. Thân hình người ấy nhỏ và gầy yếu. Vừa sợ hãi, vừa rụt rè. Vừa mang vẻ cảnh giác nhìn xung quanh. Giống như đang điều tra vậy. Nhưng điều tra như vậy so với Hạ Mạt cũng quá trẻ con đi. Cậu bước nhanh về phía Hạ Mạt vừa mới nhóm lửa. Sau đó cậu phát hiện lửa mới bị dập tắt. Cúi người xuống thử nhiệt độ, cậu đứng thẳng người, bắt đầu tìm kiếm người vừa ở chỗ này.

Hạ Mạt nheo mắt, cô vốn không muốn giết người lúc này. Thời kì đầu của trò chơi giết người thật sự là lãng phí thời gian. Nhưng có vẻ như bây giờ không thể không ra tay rồi. Cô nắm chặt tấm gỗ trong tay, cúi xuống thấp hơn. Chờ đợi cơ hội nhảy ra, một kích giết chết đối phương.

"Chị!” Người mới đến quan sát xung quanh, không phát hiện ra người mình muốn tìm. Thế là đành ngồi xuống, nhỏ giọng gọi.

Lời của cậu khiến sát ý của Hạ Mạt thu lại. Nghe cậu xưng hô như vậy khiến cô nghĩ chẳng lẽ còn một người? Dựa theo tình huống hiện giờ của cô. Một-một còn có thể ứng phó được. Một-hai rất miễn cưỡng. Mà một với ba thì chẳng khác nào đi tìm đường chết. Cô quyết định sẽ quan sát một chút. Nếu như không ổn sẽ lập tức rời đi.

Người kia không thấy hồi âm, liền hướng đến đối phương gọi nhỏ: “Chị, chị ở đâu vậy?”

Tiếng nói của cậu khiến cho nước trong suối nhộn nhạo một chút, rồi cuối cùng biến mất không thấy tăm hơi. Không có hồi âm, cũng chẳng có ai đáp trả cậu cả. Người kia dường như rất thất vọng, dùng côn trong tay dụi vào tàn tro của lửa trại. Phát hiện có một con cá nướng.

Con cá kia đã nướng xong, chỉ có điều người này đến bất ngờ quá khiến cô chưa kịp thu lại. Vừa nãy dập tắt lửa khiến nó rơi trên đất. Quả nhiên là người này được lợi mà.

Cậu liền cầm cá nướng lên, sau đó ngửi ngửi. Tuy rằng hơi dính tro, nhưng thật sự không sao cả. Cậu phủi bớt tro, cắn một cái thật to. Tuy rằng vừa mới từ kho đông lạnh tỉnh lại, vẫn nhớ là chỉ vừa hôm qua thôi. Nhưng thời điểm cắn vào cá, vị của con cá tại đầu lưỡi tràn trề. Cậu vẫn có cảm giác như mười năm chưa ăn thịt vậy. Trong khi cậu đang đắm chìm trong mỹ vị như vậy thì một bàn tay lạnh lẽo và có phần tinh tế không chút khách khí nắm chặt cổ họng cậu.

Cậu nhất thời cả kinh. Nhảy dựng lên. Người phía sau không dùng lực lớn nhưng tạo áp lực trên cổ khiến cậu không thể hít thở. Sợ hãi cực độ khiến hắn đá lung tung, liều mạng gào thét: “Không…đừng…không được giết tôi”

Tiếng nói của hắn phát ra bị đè ép, thật sự rất khó nghe. Nhưng vẫn làm người phía sau sững sờ.

Đây không phải là người hôm qua cô tha mạng cho sao? Hạ Mạt bởi vì điều này dừng lại một chút. Tay cô không dùng lực nữa. Mắt cô quan sát người kia, quả nhiên là người thiếu niên kia. Tại sao lại ở chỗ này? Hạ Mạt có chút kì lạ, nhưng vừa nảy nghe cậu gọi chị, chẳng lẽ còn có người?

Thiếu niên này có số thật sự tốt nha. Ngoài anh ra còn có chị vào trò chơi? Chẳng lẽ còn một người chị sao? Trong lòng cô không nhịn được cảm thán. Thực sự là sai một li đi một dặm.

“Chị, là chị sao?” Cậu bởi vì cô đã thu hồi lực vội vã kêu. Chỉ sợ bỏ qua thời điểm này sẽ bị cô biến thành vong hồn.

Hạ Mạt từ phia sau vòng ra phía trước hắn, đôi mắt mang theo thật trầm sát khí. Cô vẫn giữ tay trên cổ cậu, đột nhiên nâng cậu lên. Hạ Mạt vóc dáng không cao, cậu dù còn nhỏ nhưng cao hơn cô nửa cái đầu. Nhưng khi Hạ Mạt nâng lên, hai chân của cậu lơ lửng trong không trung.

Cậu bị doạ đến mức la to, nhưng vì Hạ Mạt giữ cổ họng nên những âm thanh đều trong cổ họng không phát ra. Chỉ có thể nghe được tiếng thều thào. Cậu không ngừng đá chân, sắp nghẹt thở mà chết.

“Thả…ra” Cậu liều mạng nắm tay cô, hi vọng tách được tay cô ra. Nhưng chỉ uổng công, cậu chỉ có cảm giác tay của đối phương ngày càng siết, khoảng khắc tử vong ngày càng gần. Cậu giãy giụa ngày càng kịch liệt, hai tay muốn kéo tay cô ra, hai chân cứ vậy liều mạng đạp.

Hạ Mạt bây giờ sức mạnh cũng không lớn. Vì vậy bóp chết một người vẫn là một chuyện tốn sức. Cô quyết định muốn bóp chết cậu, nhưng không nghĩ cậu đạp một cái thì trúng ngực. Tuy rằng sức mạnh của cậu không lớn nhưng bị trúng rất đau. Huống hồ ngực cũng là điểm yếu của con người. Cho dù sức mạnh có cao mấy cô cũng không dễ chịu gì. Cô không khống chế cậu nữa, lùi lại về phía sau.

Cố cố gắng hít thở, chỉ thấy ngực hơi đau. Cô cau mày, cố áp chế đau đớn, ngẩng đầu nhìn người kia. Chỉ thấy người đó ở trên mặt đất liên tục ho khan. Hạ Mạt không hề dừng lại, cầm tấm gỗ hướng đến.

Cậu nghe thấy âm thanh, vội vã quay đầu. Vẻ mặt hoảng sợ nhìn Hạ Mạt, không ho khan nữa, vội vã hướng Hạ Mạt gào lên “Chị, đừng giết em. Em thật sự khó khăn lắm mới tìm được chị!”

Hạ Mạt nghe những lời này hơi sững người. Cậu gọi cô là chị? Lông mày cô khẽ nhíu chặt lại. Bước chân không dừng lại, người kia sợ đến tái mét. Lùi về phía sau mấy bước, ngân ngấn nước mắt. Âm thanh hết sức thê thảm: “Đừng giết em, em hữu dụng với chị! Em thật sự có ích mà!”

Cô đến gần cậu, dừng lại. Người trên mặt đất ôm đầu, thê thảm cực kì. Phía dưới còn ướt một bãi, không khỏi nhíu mày. Từ trên nhìn xuống, cô rất thích cảm giác này, giống như mình đã nắm giữ được sự sống chết của người khác. Cô chậm rãi nói, trong thanh âm có phần lạnh nhạt “Sao tìm được ta?”

“Có máu, máu trên người chị chảy ra” Cậu thấy Hạ Mạt không có ý muốn giết người. Tuy là vẫn còn cảm giác sợ hãi nhưng vẫn trả lời câu hỏi của cô. Hạ Mạt dừng lại một chút mới nghĩ về vết thương. Tuy rằng không đau, nhưng vẫn có máu. Cô thật sự bất cẩn rồi. Nhưng cô lại nghĩ đến một vấn đề khác, vừa muốn nói đã bị cậu cướp lời: “Chị yên tâm, trên dọc đường đi em đã dấu hết các vết máu, sẽ không có ai đến đây”

Câu trả lời này không khiến cô yên tâm, lông mày cô càng lúc càng nhíu chặt. Chính vì điều này khiến người trước mắt sợ đến mất hồn, nước mắt ràn rụa. Một lúc sau cô mới hỏi: “Đi theo ta sao?”
 
Last edited:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50,00
Tu vi
365,00
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 13: Lư Sơn Bạc
Bình Luận ở đây
Ánh mắt cậu trầm xuống, vẫn duy trì trầm mặc không nói gì, không biết đã qua bao lâu cậu vẫn duy trì như vậy... Cậu không nói gì, nhưng tấm gỗ của Hạ Mạt đã đặt ở trên đầu. Hạ Mạt thả lỏng nhìn cậu, khẽ cười cười đầy đe doạ “Nói thật”

Vẻn vẹn hai chữ như vậy khiến bao nhiêu lời của cậu đều tan biến hết. Cậu dùng một ánh mắt hoảng sợ nhìn Hạ Mạt, chậm rãi nói: “Anh em chết rồi”

Hạ Mạt nhíu mày, cái này cô biết nhưng nó thì có liên quan gì đến việc cậu đi theo cô chứ? Cho nên cô không tiếp lời, ra hiệu cho cậu tiếp tục nói. Cậu thấy Hạ Mạt không có động tác gì, nuốt nước miếng nói tiếp: “Em cảm thấy chị rất mạnh, nếu đi theo sẽ không chết”

Cái này cũng là lí do? Hạ Mạt lại cau mày. Sau đó nặng nề buông lỏng. Cô thừa nhận lí do này rất chính đáng. Cũng không nghi ngờ người kia lừa dối hoặc tính toán gì với cô. Dù sao mới mở trò chơi, bản thân cô không có nhiều kẻ thù. Hơn nữa cô có gì đáng giá để người khác tính kế? Vì vậy, Hạ Mạt tin tưởng. Trò chơi này giống như thế giới tận thế vậy, người yếu dựa vào người mạnh là chuyện bình thường, tuy rằng cô cũng phải kẻ mạnh ghê gớm gì cả. Nhưng nếu so sánh với cậu thì thật sự mạnh hơn

Chỉ là…

Cô nhìn chăm chú cậu rất lâu, sau đó mới dời tấm gỗ đi. Lãnh đạm nói: “Tại sao ta phải mang theo ngươi? Ta không muốn thêm một kẻ vô dụng”

Cậu nghe thấy cô nói vậy liền vội vã nói: “Không phải, chị… ta có chỗ hữu dụng!” Cậu vì muốn chứng minh lời của mình nên vội vã lấy từ trong bọc ra một thứ gì đó. Động tác này khiến cô cảnh giác, tấm gỗ mới vừa hạ xuống lại nâng lên. Cậu cũng biết ý nghĩ của Hạ Mạt khi thấy động tác của mình nên buồn bã: “Chị, đừng hiểu lầm. Em chỉ muốn cho chị xem một vật” Nói xong, cậu hướng về Hạ Mạt chìa tay. Trong lòng bàn tay của cậu có hai cây thực vật.

Dưới suối hắt chút ánh sáng lên bàn tay, cô nhìn sơ cũng có thể nhận ra trên tay cậu là hai cây Đại Kế. Điều này không kì lạ, nhưng điều khiến Hạ Mạt trợn tròn mắt chính là, đây lại là hai cây Đại Kế hoàn chỉnh! Một chiếc lá, một gốc rễ cũng không có tổn thương! Cô là người trọng sinh, dựa vào kinh nghiệm đời trước hái nó tỉ lệ thất bại cực cao. Vậy mà cậu mới vừa vào trò chơi sao có thể làm được điều này?

“Ngươi về Tân Thủ trấn học kĩ năng thu nhập?” Khả năng này rất nhỏ, nếu cậu có học được kĩ năng này cũng khó bảo toàn mạng mà rời đi. Còn vì kĩ năng này học cần mười kim, đắt như vậy mới đầu trò chơi không thể trả nổi.

Cậu vội lắc đầu: “Em không dám về đó”

“Vậy sao ngươi làm được?” Hạ Mạt lấy từ tay người kia một cây Đại Kế, dưới ánh trăng xem một chút. Nhìn thuộc tính của nó. Quả nhiên là hoàn chỉnh.

“Em…nhà em vốn theo nghề y” Cậu thấy Hạ Mạt đã thu hồi sát ý,mới thu hết dũng cảm nói. Khi cậu vừa dứt lời, Hạ Mạt liếc mắt nhìn cậu. Lưỡi dao sắc bén lại kề lên cổ. Cậu vội vàng nói hết :”Nhưng em từ nhỏ đã theo ông nội trồng thuốc… vì vậy… ”

Tiếng nói của cậu bị ánh mắt của Hạ Mạt mà ngày càng nhỏ. Cậu trầm giọng khóc: “Đừng giết em, em biết rất nhiều dược liệu, em biết hái thuốc…Chị, cầu xin người cho em theo đi. Em không mang cho chị phiền phức đâu, em không muốn chết…”

Hạ Mạt không chú ý ở những lời này lắm. Trong đầu cô chỉ có những âm thanh “Em biết rất nhiều dược liệu, em biết hái thuốc…” Cô thả lỏng mi, mặt không hề cảm xúc. Sự bình tĩnh của cô khiến cậu bất an. Giống như cá nằm trên thớt vậy.

“Biết cả độc ?” Cũng không biết qua bao lâu, âm thanh từ bóng đêm truyền ra, lạnh lẽo đến độ lãnh khốc. Khiến lưng của cậu đổ mồ hôi lạnh.

“Biết” Cậu nói, có chút run rẩy. Sau đó cậu thấy đầu của cô hơi ngẩng, đôi mắt kia nhìn cậu không chớp. Khiến cậu không biết chuyện này là sao. Toàn thân đều đông cứng cả, chỉ có thể kiên định trả lời.

“Biết, em biết. Em thật sự biết”

Dưới ánh trăng có phần thê lương. Một cô gái còn trẻ, chưa tròn hai mươi. Tay thon dài, cô đứng thẳng người rồi buông người ngồi xuống trước mặt cậu. Gương mặt kia trắng trẻo không có một chút ý cười, như có như không, phảng phất như địa ngục vọng về. Mắt của cô cùng dung nhan kiều diễm nhưng làm cho người sợ hãi mênh mông.

“Ai lừa dối ta chỉ có đường chết. Nhớ kĩ” Hạ Mạt ôn hoà nói. Nhưng cô cười giống như A Tu La. Không hề ôn hoà chút nào.

----

Lư Sơn Bạc nhìn Hạ Mạt dùng thuốc mình mới hái đặt trên tảng đá bào nát. Sau đó đem chất lỏng nặn ra. Động tác dứt khoát, thủ pháp thành thạo cực kì. Động tác như vậy khiến người ta liên tưởng đến hình như cô thường xuyên phải làm chuyện này. Cậu cầm cá nướng trong tay, do dự một chút rồi thấp giọng hỏi: “Chị Lưu Hoả, như vậy là muốn đi giêt người?”

Hạ Mạt không dừng lại động tác, chỉ là liếc Lư Sơn Bạc, lãnh đạm nói: “Trò chơi này mục đích chính là giết người. Nhưng hiện tại ta không vội, giết người là một việc lãng phí thời gian”

Đi theo Hạ Mạt hai ba ngày, Lư Sơn Bạc không cho rằng mình là đồ thừa, cái gì cũng dành làm. Thời điểm giết quái cũng nghiêm túc đi theo cô học công kích. Giúp cô thu nhập tàn dư của quái vật. Bình thường không làm gì thì sẽ đi hái dược, lúc nghỉ ngơi còn chủ động kiêm luôn đầu bếp. Ngoan ngoãn nghe lời đến bó tay rồi. Cậu có thể là chỉ muốn lấy lòng cô, nhưng phần khác có thể là do bản tính thật sự quá đơn thuần. Hạ Mạt cũng dần quen mang theo một người như thế. Huống hồ, cậu vừa mới bắt đầu Trí lực cao đến 13 điểm. Hiểu biết tất cả các loại dược liệu, mấy ngày nay mỗi giờ lại có thêm ngộ tính cùng trí lực. Hạ Mạt tuy rằng không biết tiếp tục thì chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng cô biết cùng người này giao hảo tuyệt đối sẽ không có hại.

Nghe Hạ Mạt nói về việc giết người hời hợt như vậy, tuy biết đây là chuyện bình thường rồi. Nhưng Lư Sơn Bạc vẫn có chút hoảng hồn. Cậu giật giật khoé miệng, nhưng cuối cùng cũng chỉ trầm mặc cắn một miếng cá nướng.
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50,00
Tu vi
365,00
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 14: Một Mình
Bình Luận ở đây
Ở những bản đồ lân cận Tân Thủ Trấn thì Phụ Tử là độc dược duy nhất. Tuy rằng đẳng cấp không cao. Độ khó khi hái cũng thấp, nhưng độc tính làm cho người ta nhìn mà than thở. Thời kì sau của trò chơi vô số độc dược được chế tạo thành. Nhưng nếu không có Phụ Tử độc tính vẫn có giới hạn, muốn dùng để lấy đi tính mạng người khác vẫn có khó khăn.

Hạ Mạt lấy ra những mũi tên của mình chế tác rồi ngâm vào chất lỏng chiết từ Phụ Tử. Sau đó đem phơi dưới ánh mặt trời. Làm như vậy mấy lần, đến khi Bối Thứ vốn có màu trắng biến thành màu xanh đậm đen mới thôi.

Đếm đếm, tổng cộng là ba mươi mũi tên. Đủ rồi.

Cô đứng dậy, dắt những mũi tên này trên eo. Lư Sơn Bạc thấy Hạ Mạt đứng dậy cũng vội vàng đứng lên. Ăn hết cá nướng rồi ra sông rửa tay. Dự định đi theo cô. Không nghĩ đến, Hạ Mạt quay đầu lại nhìn cậu. Một câu cũng không nói. Cái nhìn này của Hạ Mạt làm cậu cảm thấy trái tim lạnh băng như muốn tan chảy.

“Ở đây chờ ta” Sau đó Hạ Mạt thu hồi ánh mắt, sửa lại quần áo trên người.

Lư Sơn Bạc sững sờ tại chỗ. Cậu kinh hoảng nhìn cô, muốn kéo cô lại nhưng không dám. Liên tục chạy theo Hạ Mạt vài bước: “Chị Lưu Hoả, em có chỗ nào không tốt? Em sẽ sửa đổi, em nhất định sẽ sửa đổi mà. Đừng không thèm quan tâm đến em…”

Hạ Mạt nhíu mày. Cô liếc qua Lư Sơn Bạc một chút, cảm giác được mình và cậu có gì khác nhau. Nếu không… “Ngươi ở trên cây đợi ta” Cô ngẩng đầu quan sát bốn bề, rồi chỉ một cây đại thụ.

“Chị Lưu Hoả…” Lư Sơn Bạc nghiêng đầu nhìn Hạ Mạt, nội tâm có chút kích động. Cái này không phải là không cần cậu đúng không?

“Ta sẽ quay về tìm ngươi. Trong lúc không cần thiết đừng tìm phiền phức” Hạ Mạt lại nhìn Lư Sơn Bạc có vẻ hồ đồ. Đáy lòng không nhịn được thở dài: “Ngươi hiểu ý ta không? ”

“Vâng, em hiểu. Em hiểu mà...” Lư Sơn gật đầu liên tục.

“Em biết, em nhất định sẽ trốn. Không để ai phát hiện, Chị Lưu Hoả yên tâm!” Nói đến câu này, cậu dừng một chút, quay sang nhìn Hạ Mạt kéo dài âm thanh ra một chút: “Chị nhất định sẽ quay lại, đúng không? Nhất định đúng không?”

Hạ Mạt nhíu mày. Cảm giác bị người khác ỷ lại thật sự làm cô không thoải mái. Cô một chữ cũng không nói, bước như bay đi. Nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Lư Sơn Bạc. Cậu cứ đứng nhìn cô rời đi như vậy một hồi lầu mới quét dọn tro tàn của cá nướng, rồi bước đến cây đại thụ Hạ Mạt chỉ, nhanh chóng leo lên.

Đi dọc theo biên giới tầm hai giờ. Hạ Mạt cảm thấy hơi mệt, cô dừng lại thở gấp rồi quan sát phương hướng xung quanh. Chọn được nơi muốn đến, cô tiếp tục bước đi. Không lâu sau đó, Hạ Mạt dừng lại, cúi đầu quan sát mặt đất.

Nếu như cô không lầm, phụ cận có một nơi đóng quân. Là một sơn trại, đây là bản đồ duy nhất có quái có hình người ở gần Tân Thủ trấn. Không chỉ nơi đóng quân rất bí mật, mà thực lực cũng không tầm thường. Muốn đối phó cũng chẳng dễ dàng gì. May mắn là Hạ Mạt vì một đời trước chỉ là người bình thường, nên cô ở gần phụ cận ở rất lâu. Đối với nơi bí mật này vốn đã thuộc lòng. Ở trong Bụi Trần, trang bị của người chơi chỉ có thể từ quái có hình người rớt ra. Nếu như cô muốn đi trước tất cả những người chơi. Vậy thì phải mạo hiểm một phen.

Trên mặt đất có rất nhiều lá rụng, đạp lên nghe lạo xạo. Khiến cô khá căng thẳng. Nhưng cũng vì mặt đất như vậy nên không lưu lại dấu chân. Cô phân biệt đất, hi vọng có thể tìm thấy dấu hiệu để lại của băng nhóm kia. Chỉ là chuyện này thật sự không dễ dàng. Sau khi phân biệt, cô có thể xác nhận, nơi này là con đường mà đạo tặc tuần tra. Nhưng là một hay hai người thì cô vẫn không thể nhận định.

Ôm cây đợi thỏ là một chuyện rất tốn thời gian. Ngoại trừ kiên trì, còn tốn thể lực nữa. Dù sao duy trì một động tác trong một thời gian dài rất tốn thể lực. Kiên trì với Hạ Mạt không thấm vào đâu, nhưng thể lực thì có chút vấn đề. Tuy rằng mấy ngày nay tổng thực lực của cô tăng lên rất nhiều. Nhưng thể lực cùng sinh mệnh đều không tăng lên bao nhiêu. Thời gian dài như vậy khiến cơ thể cô thật sự rất mệt mỏi.

Người là một sinh vật kì lạ, càng mệt mỏi bao nhiêu, kiên trì một chút thì có thể vượt qua. Cả người sẽ thấy thoải mái hơn. Nếu không thể kiên trì, thì sẽ mệt đến độ không cách nào vượt qua được. Hạ Mạt tuy rằng đã rất mệt mỏi nhưng vẫn tự nói với mình. Kiên trì một chút nữa, kiên trì một chút nữa.

Ngay khi cô không ngừng động viên mình thì nghe được một âm thanh từ đằng xa hướng mình đi đến. Từ xa đến gần, tuy rằng rất có quy luật. Nhưng cô càng ngày càng hô hấp nhanh hơn, xuyên qua lá cây nhìn lại. Chỉ thấy một người đi đến chỗ cô ấn nấp.

Chỉ có một người, trời cũng giúp ta!

Hạ Mạt hơi giương khoé môi. Không nhịn được mà hưng phấn. Cô hít một hơi sâu, ống lau bên môi đã bắt đầu run rẩy. Cô an ủi mình, không nên kích động. Không cần gấp gáp, phải bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.

Cô tự trấn an mình. Tâm lí dần ổn định, bản thân kích động cùng mệt mỏi khiến tay run rẩy cũng dần bình ổn lại. Cuối cùng như mặt nước yên tĩnh. Cô ấn nấp trong bóng cây, giống như là một phần của thân cây.

Gần đến rồi.

Cô nhìn thấy người đạo tặc chậm rãi đi về phía cô. Cuối cùng đi vào trong phạm vi công kích của Xuy Châm. Cô không nhanh không chậm nhắm cổ đối phương, đó là vị trí ít lộ ra nhất. Bối Thứ của nhím không sắc bén lắm, nhưng dùng châm với một lực mạnh thì giết người không phải là không có khả năng. Hạ Mạt không lo lắng lắm, vì đầu mũi tên có độc. Cô chỉ cần chờ đợi đúng thời điểm, một phát nhất định phải trúng!

Rốt cục, đạo tặc kia đến điểm mà Hạ Mạt tính toán. Chỉ nghe “phốc” một tiếng, một mũi tên đen xuất hiện, hướng về đạo tặc kia lao đến.
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50,00
Tu vi
365,00
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 15: Rỉ Sắt Thiết Kiếm
Bình Luận ở đây
Ở trong Bụi Trần, tất cả những sinh vật có hình người đều có IQ, thế nhưng IQ cao hay thấp vẫn có chút phân biệt. Giống như những tiểu quái IQ tương đối thấp. Nếu là quái tinh anh, bao gồm các Boss nhỏ ở các bản đồ dã ngoại IQ đều là trung trung. Những loại này IQ so với con người có chênh lệc, nhưng không nhiều. Nếu trường hợp là Boss lớn,IQ so với người như nhau. Còn nếu gặp phải Boss siêu cấp, loại này IQ thậm chí so với con người bình thường còn cao hơn.

Đương nhiên là nếu Boss lớn thì không dễ gì mà bình thường gặp được. Cho dù Hạ Mạt trải qua một đời rồi từng nghe qua có người gặp được Boss siêu cấp. Nếu có thì cũng chỉ tính được trên đầu ngón tay. Tuy vậy, Hạ Mạt chỉ là nhân vật nhỏ nên không thể thấy được. Toàn bộ Boss siêu cấp đều được các công đoàn cực lớn nắm giữ.Còn những con tôm con tép nhỏ ở dưới đáy trò chơi thì qua những câu chuyện ở quán trà có thể hiểu được một ít việc nhỏ không đáng kể. Còn những người khác, tất nhiên là đừng mơ đến Boss. Đợi đến lúc trung kì của trò chơi, liên minh người chơi (những người chơi sẽ tự mình tranh cử một lãnh đạo tạo thành liên minh, không phân biệt công hội. Chủ yếu tổ chức này là vì lợi ích của người chơi mà tạo thành, trên thực tế cách thức hoàn toàn giống nhau ) mở diễn đàn game. Cũng bởi vậy mà cô ở tầng dưới chót có thể thấy được video thời điểm đánh Boss siêu cấp. Trò chơi này cũng vì vậy có một khu vực rất nóng, đó là khu hướng dẫn.

Bụi Trần không giống những trò chơi khác. Đây là một trò chơi vì tiếp tục sống mà chơi. Nên mọi người đều không muốn chết. Tất nhiên là dồn hết sức lực vào nâng cao năng lực của bản thân mình. Vì vậy dĩ nhiên đối với các hướng dẫn của liên minh người chơi tất nhiên sẽ cực kì chú ý rồi. Cũng vậy nên các người chơi tự nhiên sẽ có các loại thảo luận hay phân tích. Tất nhiên sức mạnh của tập thể là rất lớn, có những người thật sự mạnh mẽ từ những hướng dẫn này phát sinh. Có điều những loại hướng dẫn này đều lạc hậu so với tốc độ khai thác chiến khu của các công đoàn lớn. Đối với những người chơi cao cấp hoàn toàn không có tác dụng gì. Thế những đối với Hạ Mạt một người chơi bình thường mà nói những điều lạc hậu này thật sự rất có ích.

Vì lẽ đó, một đời trước Hạ Mạt không làm gì chỉ ở khu hướng dẫn mà ngâm dấm. Cô nhớ vững vàng từng hướng dẫn một. Thậm chí dựa theo hướng dẫn để hoàn thành một vài điều tiến độ không tốt lắm. Chỉ nhờ vậy mà được hệ thống đánh giá tốt. Tích luỹ được rất nhiều [Điểm thuộc tính]

Những việc như thế trên đời vốn là cực kì bình thường. Bởi vì đa số người chơi cũng sẽ làm như vậy. Thật không nghĩ đến là điều đó sau khi trọng sinh lại trở thành lợi thế của cô. Có điều là thời gian qua rất lâu rồi. Tuy Hạ Mạt có thể nhớ được, nhưng vẫn còn nhiều hướng dẫn không rõ ràng lắm. Nhưng không sao, cô vẫn dư sức đối phó tình huống trước mắt.

Giống như hiện tại, đạo tặc tuần tra ở kiếp trước không có bất cứ ghi chép nào. Chỉ là lúc bắt đầu hướng dẫn trò chơi thuận miệng nói ra một câu “Lúc đầu người chơi tăng cường năng lực sinh tồn. Các loại quái vật đẳng cấp không cao, quái hình người đối với những loại dược căn bản là không có sức đề kháng” Đây không phải là chuyện quan trọng gì, nhưng ở thời điểm hiện tại. Chỉ có thể nói một câu-tiểu tiết quyết định thành bại.

Mũi tên đã được thoa chất độc cấp tốc bay đi. Không chệch một li. Bắn vào bên cạnh cổ của đạo tặc. Thế nhưng mũi tên này không thể cắm sâu vào trong cổ đạo tặc, chỉ làm hắn bị thương ngoài da. Mũi tên này liền rơi trên đất.

Hạ Mạt sau khi thổi ra ám khí lại tiếp tục hoà thành một sau bóng cây. Cũng may là đạo tặc là tiểu quái IQ không cao, nếu như đổi thành một quái tinh anh hoặc là Boss nhỏ dã ngoại thì đã theo hướng mũi tên bắn đến mà tìm đến nơi Hạ Mạt nấp. Thế nhưng đạo tặc không có khả năng lắm. Tuy rằng hắn nhất định là có IQ, thế những suy nghĩ được vấn đề này ít nhiều vẫn làm khó hắn rồi.

Tuy nhiên, đạo tặc biết mình bị công kích. Chỉ là do Hạ Mạt ấn núp quá nhanh, mà Xuy Châm lại công kích quá thấp, nên hắn chỉ có thể biết là mình bị công kích. Cừu hận rơi trên người ở gần, nhưng vị trí chính xác lại không thể nào đoán được. Đạo tặc tuần tra tuy rằng IQ tương đối thấp, thế nhưng không phải là không có. Hắn lập tức dựa theo phạm vi mình bị công kích bước đến. Muốn cảm nhận xem ai là người đầu xỏ công kích mình.

Hạ Mạt bình tĩnh nhìn về phía đạo tặc, thấy hắn theo hướng của mình đi đến. Cô thu lại ánh mắt, nâng lên con mắt nhìn đạo tặc. Khoé miệng giương lên như có như không, rồi nhanh chóng hạ xuống. Ban đầu đạo tặc còn bước đi như bay, nhưng không lâu sau đó bước đi không vững vàng, đi thêm mấy bước liền ôm đầu. Trở nên cực kì khốn đốn. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của Hạ Mạt, liền cố gắng đi đến nơi cô núp. Chỉ là bước tiến ngày càng trầm trọng, khi đến gần đại thụ. “Rầm” một tiếng liền ngã trên mặt đất.

Hạ Mạt lẳng lặng nhìn Đạo tặc ngã xuống, cô quan sát xung quanh. Xác nhận sẽ không còn ai xuất hiện, từ trên cây leo xuống đứng bên thi thể đạo tặc. Cô dùng sức lôi hắn vào bụi rậm, lúc này mới dùng tấm gỗ đánh vào đầu hắn. Không đến mấy trận, đã đưa đạo tặc lên Tây Thiên.

Độc tính của Phụ Tử giống như là thuốc phiện. Kích thích thần kinh. Khiến thân thể không nghe theo sai khiến, cảm giác có thể mơ hồ một tí. Chất độc này nếu tinh luyện rồi bôi vào đầu vũ khí có thể khiến đối phương rơi vào trạng thái mơ hồ khi dùng thuốc phiện. Đối thủ có thể trở nên tê dại, giải quyết quá đơn giản. Vì vậy, Phụ Tử trước giờ giá luôn cao không hạ. Chỉ là Hạ Mạt dùng Phụ Tử tinh luyện vẫn còn quá thô. Dùng lên người tiểu quái mới có hiệu quả, nếu dùng để đối phó người chơi thì lực bất tòng tâm.

Sau khi xác nhận đạo tặc đã tử vong. Hạ Mạt kiểm tra lại bảng skills của mình. Sự chịu đựng: 18, thể lực:12, Trí lực:11, Nhanh nhẹn:14, Sức mạnh:16, Ngộ tính: 12, Tổng giá trị thực lực: 83. Mấy ngày nay thuộc tính tăng lên không ít nhưng nếu so sánh thì không thể giống Lư Sơn Bạc thuộc vào dạng đặc biệt cao được. Tình huống như vậy khiến cô có chút đau đầu nhưng vẫn không tìm được biện pháp giải quyết. Các loại thuộc tính bình quân sẽ ảnh hưởng đến tổng giá trị thực lực. Nhưng nếu muốn phá lệ thì hơi khó.

Cô thở dài một hơi, cúi người nhặt lấy thanh rỉ sắt thiết kiếm rút ra.Đây mới là mục đích chính của chuyến đi hôm nay.
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50,00
Tu vi
365,00
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 16: Tái Chiến
Bình Luận ở đây
Trấn Tân Thủ có bán những vũ khí cơ bản dành cho người mới… nhưng mà giá cả… Đối với những người mới vào trò chơi mà nói thì chỉ có thể ở đó chảy nước miếng thèm thuồng. Tốt nhất là luyện cấp nhiều một chút, làm nhiệm vụ rồi so sánh thực lực. Nếu có thể đạt đến nhiệm vụ được hệ thống khen thưởng vũ khí là quá được rồi. Về phần khác khác nữa, đợi đến khi kiếm được tiền rồi suy nghĩ tiếp đi.

Chính vì nguyên nhân này hiện tại người chơi có thể dùng vũ khí kim loại chỉ có mấy người. Dù sao vũ khí hệ thống khen thưởng thật sự là dựa vào may mắn. 1/10000 tỉ lệ đạt được. Khiến người chơi thổn thức không thôi. Mà muốn tại bản đồ dã ngoại để lấy được vũ khí kim loại lại chỉ có thể từ quái hình người đạt được. Hiện tại những người mới đều không biết đi đâu tìm quái hình người cả, cho dù tìm được thì có đánh được không mới là chuyện khác. Vì lẽ đó, muốn trên người quái lấy vũ khí thì chỉ có một mình Hạ Mạt biết thôi.

Hạ Mạt nhìn rỉ sắt thiết kiếm trong tay, không sắc bén mấy. Trên mũi kiếm rỉ sắt loang lổ, có thể thấy rất lâu không có ai sử dụng. Nhưng nếu so với tấm gỗ hay mấy thứ khác thì công kích cao hơn nhiều lắm. Cô đang muốn tìm thêm trên người đạo tặc còn gì có thể sử dụng thì nghe một tiếng quát lớn: “Là ai ở đó?”

Hạ Mạt lập tức cả kinh. Trên đất lộn một vòng, trốn vào trong bụi rậm. Cô nhìn lại cành lá loà xoà mà cô lao đến, rồi theo âm thanh hỗn loạn hướng về phía có tiếng bước chân. Chỉ thấy hai bóng người đang tiến về hướng cô ẩn nấp.

Trang phục đó. Hai đạo tặc tuần tra nữa.

Đây thật sự là rắc rối. Hạ Mạt biết, bây giờ một mình cô muốn đánh một người trong đội ngũ tuần tra có chút miễn cưỡng. Huống hồ bây giờ có hai người. Nhưng bây giờ thì không chạy được nữa rồi. Ánh mắt của cô trầm xuống. Xem ra bây giờ chỉ có thể tiến lên thôi. Những ý nghĩ này thật ra chỉ lướt qua một thoáng mà thôi. Từ lúc cô ẩn nấp trong bụi cỏ thì ngay lập tức nắm chặt lấy Xuy Châm, quay về phía hai đạo tặc lập tức bắn ra.

Đạo tặc đi phía trước chỉ cảm thấy có đồ vật gì đó hướng về mặt mình bay đến, hắn theo bản năng chiến đấu xoay đầu né tránh, vật kia liền lướt qua tóc hắn bắn về phía sau. Ngay lập tức hắn nghe tiếng có tiếng hét rất thảm. Hắn vội vã quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy người anh em của mình đã nằm lăn lộn trên đất. Tay của hắn bưng mặt, máu tươi từ khe hở ngón tay chảy ra ngoài. Quần áo đều nhuộm màu đỏ thẫm. Trong khe hở có một chiếc gai đầu màu xanh đen. Có lẽ đó là thứ vừa mới công kích hắn.

Đạo tặc tuần tra lập tức giận dữ, quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy trên đất chỉ có người anh em của hắn nằm đó. Mà trong bụi cỏ thì hơi run run, dường như có người nấp trong đó. Lúc trước tiếng động đều từ trong đó phát ra. Nhất thời hắn không thể nghĩ nhiều, đạo tặc hét lớn một tiếng. Lấy từ bên hông một thanh trường kiếm rỉ sét hướng về phía bụi cỏ mà xông lên.

Hạ Mạt đúng là có nấp, nhưng giây phút tấn công cô sớm đã sớm bò lên phía trước rồi. Lúc cô dùng Xuy Châm thì không cần biết có trúng hay không. Chỉ là thời điểm cô vừa xoay đầu định chạy thì nghe tiếng la hét thảm thiết thì đã biết kết quả. Cô tạm thời bình tĩnh đi không ít. Nếu như chỉ có một đạo tặc, thật sự là cô đối phó dễ dàng hơn rất nhiều.

Cũng may là khoảng cách giữa cô và đạo tặc tương đối xa với sơn trại. Đây là nơi tuần tra xa nhất so với sơn trại. Nếu không lúc người đạo tặc kia hét lên như vậy chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của nhiều người. Mà bây giờ cô cũng chỉ dám cầm vũ khí nhỏ này chạy, vừa chạy vừa sợ sẽ gây chú ý một đạo tặc khác. Mặc khác lại sợ nếu chạy gần đến chỗ đạo tặc bị mình bắn trúng thuốc mê hai người sẽ liên kết đánh chính mình.

Sau khi dẫn đạo tặc sau lưng chạy một mạch, Hạ Mạt đột ngột quay đầu rồi nhảy lên, vóc người của cô khá nhỏ, thể trọng cũng nhẹ. Hơn nữa mấy ngày nay đi khắp nơi, leo trèo, bò, thân thể này đã quen với những động tác như vậy. Tuy rằng nhanh nhẹn của cô không cao lắm nhưng thân thể được rèn luyện rất tốt. Nhảy như vậy có thể đạp một thân cây rồi hướng thẳng xuống như một cây kim ép xuống. Đạo tặc đi theo cô thấy cô bước chậm lại, không nghĩ đến đối phương đột nhiên làm ra động tác như vậy, trong khoảnh khắc không kịp phản ứng lại, chỉ theo bản năng đưa kiếm lên muốn đỡ lại.

Hạ Mạt ở trên không thấy vậy thì khoé môi hơi co lại. Hai tay cô giơ lên cao giống như muốn bổ về trường kiếm trên đầu đạo tặc. Nhưng trong nháy mắt, cô đổi sang tay trái. Thân thể chếch đi, dĩ nhiên là rơi bên cạnh người đạo tặc.

Người đạo tặc híp mắt, lần này đề cao kẻ thù rồi. Không nghĩ đến kẻ thù lại rơi bên cạnh mình, hắn không khỏi đắc ý. Thật sự ngoài dự tính, cứ tưởng sẽ chém trúng mình. Hắn lập tức hướng về hướng của Hạ Mạt rơi xuống để xoay người, định thừa thắng xông lên giết chết người này.

Nhưng khi hắn quay lưng lại thì chỉ kịp phát hiện ra lồng ngực mình mát lạnh. Không khỏi nhìn lại, không nhìn còn có thể không biết, vừa nhìn thì đã cảm thấy đau thấu tim gan.

Một thanh trường kiếm bổ ngang người hắn. Bây giờ đột ngột rút ra, máu tươi tuôn ra như suối.

Hạ Mạt thấy mình công kích thành công, mà đối phương cũng chậm lại. Cô lập tức nắm lấy cơ hội, liên tục sử dụng mấy [Kĩ năng ám sát] lên hắn.Làm thanh HP của đạo tặc từ từ trống rỗng. Lúc này cô mới dừng lại nghỉ ngơi một chút. Cô đứng bên cạnh thi thể đạo tặc, vừa tìm tòi thân thể hắn vừa cầm lấy thanh trường kiếm kia. Rồi bước nhanh đến thân cây đã ẩn nấp mà chạy đi.

Đạo tặc bị đâm trúng trơ mắt nhìn anh em mình trên mặt đất. Cả người hắn là thuốc mê không thể động đậy, hơn nữa đôi mắt cũng muốn nhắm lại. Thanh HP cũng tụt tới đáy. Hạ Mạt không do dự giết chết hắn. Vào lúc này cô mới có thể thở dài một hơi, chuẩn bị tìm chiến lợi phẩm.

Trang phục hình người có thể lột ra để người chơi sử dụng. Nhưng điều kiện là trang phục ấy phải nguyên vẹn, bây giờ trừ người thứ ba mà Hạ Mạt chú ý đến trang phục bên ngoài, cả hai người kia đều đã hư hỏng đến mức không thể sử dụng được nữa.
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50,00
Tu vi
365,00
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 17: Kinh Sợ
Bình Luận ở đây
Hạ Mạt đành lột sạch trang phục của đạo tặc thứ ba. Cô kiểm tra thuộc tính, tuy rằng phòng ngự rất yếu ớt. Nhưng so với trang phục người mới trên người cô thì trang phục này tốt hơn nhiều. Dù bộ này chỉ là quần áo thô ráp nhưng là áo quần dài tay. Mặc bộ này đi lại trong rừng vẫn tốt hơn là quần đùi áo ngắn của trang phục tân thủ.

Cởi xong quần áo, cô quan sát giày của ba người, đều không có hư hao gì cả. Cô cởi ra, mang lấy một đôi rồi bỏ hai đôi còn lại vào túi. Người đạo tặc thứ ba không có trường kiếm, chỉ có một con dao găm. Tuy chỉ là hàng thường, nhưng không có rỉ sét, so với hai thanh trường kiếm sắc bén hơn rất nhiều. Hạ Mạt cầm con dao găm trong tay ước lượng trọng lượng. Trọng lượng vừa vặn, điều này làm cô tương đối hài lòng. Nhưng hiện tại trên người cô không có thứ gì để mang theo nó, nên đành để trong túi đồ.

Sau đó cô lại phát hiện trên người có mười đồng tiền, ngoài ra không có chiến lợi phẩm nào nữa.

Đối với sự thu hoạch này cô tương đối hài lòng. Chờ cô tìm xong rồi thì thi thể cả ba đạo tặc biến mất như chưa hề phát sinh gì cả. Hạ Mạt lấy lại hai mũi tên cô đã bắn ra, cất đi rồi không tốn thêm thời gian. Cô lao vào rừng cây không hề ngoái đầu lại.

Hạ Mạt vừa đi, vừa xé trang phục tổn hại của hai đạo tặc kia thành những dãi băng độ rộng hai ngón tay. Sau đó quấn lại dấu ấn đạo tặc trên vỏ kiếm quấn lại. Sau khi đã quấn xong, còn thừa một ít làm thành dây treo trường kiếm. Bắt chéo qua ngực. Sau khi cô làm xong, cô thử rút kiếm mấy lần, rồi điều chỉnh lại dây treo cho đến vị trí thích hợp. Lúc này mới hài lòng đi tiếp.

Hạ Mạt am hiểu nhất là song kiếm. Tuy rằng vũ khí này so với một tay cầm kiếm, một tay cầm khiên giảm phòng ngực hơn, nhưng nhanh nhẹn lại cao, công kích cao hơn rất nhiều. Chỉ có điều là khi sử dụng song kiếm cần tốc độ cực cao kết hợp cùng lực mạnh thì mới có thể phát huy được ưu thế của nó tốt nhất.Phải nói đúng là... mạnh đến cường hãn. Một đời trước Hạ Mạt tuy rằng lực bộc phát thì đã đạt đến nhưng tốc độ thì không đủ, vì lẽ đó cô chỉ có thể làm một người chơi bình thường thôi.

Nhưng bây giờ chỉ vừa mới bắt đầu nên cô quyết định sẽ chọn vũ khí mà mình quen thuộc. Vì lẽ đó điểm thuộc tính ban đầu cũng chuyên về tấn công, cô sẽ không giống như kiếp trước vũ khí nào cũng thử qua, lãng phí rất nhiều điểm thuộc tính mới tìm được vũ khí mà mình muốn dùng. Chẳng được bất cứ chiến tích nào.

Hai thanh kiếm đều từ gang nên trọng lượng không hề nhẹ. Cũng may điểm sức mạnh của cô đủ dùng, Ban đầu cảm giác hơi chùn xuống khi mới cầm nhưng dần dần cũng thành thói quen. Lúc cô đi đến dòng suối nhỏ, cô rút hai thanh trường kiếm phía sau lưng, đứng tại chỗ trầm tư. Cô nhắm hai mắt lại, nhớ lại tất cả những gì mình hiểu về song kiếm ôn lại. Sau đó dùng những kiến thức này áp dụng vào thân thể hiện tại để cơ thể có thể nhanh chóng quen với những kĩ năng và động tác mà cô thuần thục nhất.

Cô đứng trong rừng cây rất lâu, giống như bản thân cũng đã hoà vào một với rừng cây. Bỗng nhiên, thân hình cô khẽ nhúc nhích. Cả người trở nên sắc như dao, cô làm một động tác đơn giản xoay người một cái, nhưng lại mất hầu như tất cả thể lực. Cô thở hồng hộc, nhìn thấy một ít lá cây xì xào rơi xuống. Cô nhắm mục tiêu chính xác, nhưng thân cây cô nhắm đến một chút trầy trụa cũng không có. Cô không khỏi thở dài, tuy rằng tư thế học được đến chín phần nhưng thuộc tính không đáp ứng được. Hơn nữa không lĩnh ngộ được kĩ năng nên khả năng mang đến tổn thương thật sự là rất nhỏ.

Nhưng Hạ Mạt không hề nản lòng, cô vừa bình tĩnh vừa tập luyện lại mấy lần nữa để cơ thể của mình có thể nhớ được tất cả những kĩ năng và động tác, sau khi thuần thục cô mới dừng lại. Nhưng chỉ như vậy thôi cũng đủ cho cô thở hổn hển rồi. Ngồi dưới cây, cô lấy cá nướng ra rồi ăn từng miếng một. Cô nhắm mắt lại, Chờ đến khi khôi phục thể lực. Nhưng khi thể lực dần dần nhích lên như cũ thì bỗng nhiên bầu trời vốn yên tĩnh lại có những trận âm thanh hỗn độn truyền lại. Giống như chim chóc bị kinh hãi nên bay loạn xạ. Hạ Mạt lập tức mở mắt ra. Cô leo lên cây đại thụ, cảnh giác hướng về phía âm thanh truyền đến.

Cô chỉ thấy rất nhiều chim bay xa. Mà những con chim ấy bay đến là từ nơi Lư Sơn Bạc ẩn nấp. Nếu như nhiều chim như vậy bay loạn thì chỉ có một nguyên nhân là có một đám người đi vào lãnh thổ của nó. Đồng thời làm cho chúng kinh sợ.

Chẳng lẽ là…

Hạ Mạt trong lòng trầm xuống. Cô nghĩ là Lư Sơn Bạc có thể gặp bất trắc gì rồi, nhưng cô lại không thể xác nhận.

Cô và Lư Sơn Bạc ở chung không lâu lắm. Nên cậu có chết cô cũng không có cảm giác gì đặc biệt. Ngược lại ở tình cảnh này thì người chết đi thật sự là chuyện rất bình thường. Chỉ là cậu có trí lực cao vượt bậc, lại còn học được thuật thu lượm, đối với dược liệu cũng có kiến thức. Tìm một người như vậy thật sự không dễ dàng.

Hiện tại nếu như cô không cứu, chắc chắn cậu sẽ chết. Nếu như cô đến, có thể có cơ hội để cứu cậu.

Cứu hay không cứu?

Bởi vì kiếp trước cô bị hại chết bởi chính người cô cứu mạng, cho nên bây giờ với chuyện cứu người cô thật sự không mấy nồng nhiệt. Thế nhưng nếu không có cậu cô cũng sẽ có không ít phiền toái. Cô cân nhắc một chút lợi ích, cân nhắc nặng nhẹ rồi quyết định là đi qua đó để quan sát. Nếu có thể cứu sẽ cứu, dù sao bây giờ trở thành người mạnh mới đúng, những chuyện khác tốt nhất đừng nghĩ đến.

Có thể trở thành người mạnh rồi sống tiếp. Nếu đem so sánh với chuyện này thì thật là ấu trĩ. Cô có mục tiêu, để đạt được mục tiêu này cô sẽ không từ thủ đoạn nào.

Nhưng trước mắt, cô không thể không đi.


Cô thở dài, cất song kiếm rồi nhảy xuống một cành cây hướng đến nơi chim vừa bay ra để chạy đi.

Cô vừa chạy vừa hít sâu, có cảm giác như hương cỏ tràn ngập trong phổi. Cô ngẩng đầu nhìn lên, cảm thấy tốc độ của chim đang ngày càng nhanh, tốc độ của cô vì vậy cũng tăng lên. Chỉ có thể như vậy thì cô mới có đạt được mục đích của mình.

Lư Sơn Bạc, hi vọng ngươi có thể sống sót cho đến khi ta đến.
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50,00
Tu vi
365,00
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 18: A Tu La
Bình Luận ở đây
Lư Sơn Bạc bịt thật chặt miệng mình. Cuộn tròn thân thể vốn yếu đuối lại. Cậu hi vọng cây lá rậm rạp xung quanh có thể che kín toàn bộ thân thể mình. Cậu không ngừng nói với chính mình là “không phải sợ, đừng sợ. Bọn họ không phát hiện mày, chỉ cần mày không lên tiếng, chỉ cần mày không động đậy là được”

Chỉ là cho dù không ngừng trấn an nhưng Lư Sơn Bạc không thể kiềm chế được mà run rẩy. May mắn là cành cây mà cậu trốn rất lớn, cành lá lại rậm rạp nên cho dù cậu có run rẩy thì cũng như phù du lay đại thụ. Không hề ảnh hưởng gì cả. Đã vậy từng đợt gió thổi qua, lá cây xào xạc va chạm vào nhau. Âm thanh run rẩy kia cơ bản là không thể nghe thấy.

Cách Lư Sơn Bạc không xa có một khe suối nhỏ, bốn người đàn ông vây quanh hai cô gái. Hai cô gái vũ khí đã bị tháo ra hết, quần áo cũng bị bọn họ cởi bỏ. Thân thể trần như nhuộng bị đè chặt trên đất. Làm chuyện mà ai cũng biết. Cậu thoáng thấy bọn họ giữ chặt một cô gái, người kia giữ chặt lấy hai tay cô, trợ giúp một tên khác làm “chuyện tốt”

Hai cô gái đã không còn sức để kêu gào giãy giụa. Hiện tại ngay cả cử động cũng không thể, chỉ có thể buông lỏng người, mặc cho người khác ở trên người mình làm chuyện cầm thú. Chỉ biết cắn răng âm thầm khóc.

Bốn người một mặt không ngừng hoạt động, một bên cười dâm đãng. Nói về một số đề tài khó nghe.

“Thế nào? Tao nói không sai chứ? Trong này mày chỉ cần chế ngự được một người phụ nữ, giống như cỏ rác, hệ thống sẽ không trừng phạt” Người đàn ông có đầu trọc híp mắt cười gian, liên tục nhìn đồng bọn nói. Vẻ mặt dâm dục khiến người khác buồn nôn.

“Nhật, Sao mày phát hiện ra vậy?” Đang ở trên người cô gái vận động liên tục. Gã dường như đã đến thời điểm ngàn cân treo sợi tóc. Hắn vỗ vỗ bầu ngực tròn trịa của cô gái, cười híp mắt.

“Nhật, thật sự là quá sung sướng. Kẹp chặt, thoải mái chết được!”

Người đang đè hai tay cô gái là một người tóc ngắn, hắn đỏ mắt nhìn người kia, nuốt một ngụm nước bọt. Một tay dùng tay túm lấy bộ ngực của thiếu nữ. Ra sức tuỳ tiện dày vò nhũ hoa. Hắn hướng về phía người háo sắc kia nói “nhanh lên chút đi. Xong chưa vậy? Ta cứng không chịu được rồi!”

“Hai người này để lại đi. Tao không muốn thoải mái một lần thôi đâu” Người đàn ông đối diện với người đầu trọc khá cao to, hắn tách hai chân cô gái rộng ra, rồi tiến vào. Trên gương mặt dữ tợn bắt đầu thoải mái run rẩy “Tao cảm thấy vào trò chơi này cũng không đến nỗi. Nếu như ở ngoài thì không dễ dàng như thế này. Ở nơi này thì thoải mái”

Người đầu trọc chỉ cười hề hề nhìn ba người. Sau đó cúi nhìn người thiếu nữ đang nhìn mình đầy căm phẫn. Hắn sờ sờ gò má non mềm của cô gái, cúi đầu trên môi cô nhấm nháp tàn phá. Cười đến tà ác.

“Đừng bày ra bộ dáng này, thả lỏng chút nào. Chúng ta có nhiều người như vậy thêm các em, các em phải hưởng thụ một chút chứ. Sảng khoái một chút không tốt sao? Dù sao cũng là lần cuối cùng… ”

Cô gái nghe lời của hắn thì đôi mắt càng mở to hơn, nước mắt từ trong con người chảy ra. Theo gò má luồn vào tóc.

Đầu trọc nghe thấy âm thanh thở dốc ngày càng kịch liệt, hắn thâm nhập sâu hơn. Nghĩ người kia chắc đã muốn xuất ra. Khi nghĩ vậy, hắn nghe được một âm thanh khuây khoả, kèm theo âm thanh này là một chất lỏng nóng rực văng tung toé lên người hắn.

Gã hói bỗng nhiên cả giận: “Trực tiếp bên trong là được rồi, mày còn bắn ra” Lời nói chưa dứt thì đã bị hình ảnh doạ cho tái nhợt. Chỉ thấy người kia đầu đã mất, chỉ còn thân thể còn đứng đó. Hạ thân vì phóng mà run run. Ở sau lưng , hắn thấy một cô gái xinh đẹp trầm tĩnh như nước. Mái tóc dài buộc lên cao, sợi tóc mảnh mai màu trời đêm thổi nhẹ. Cầm trong tay là song kiếm, trên người đều là máu tươi. Từ góc độ của hắn nhìn lại, cô giống như A Tu La, xinh đẹp đến mê hồn, đến câu dẫn!

Thời gian như ngưng đọng lại, người bị cô chém qua mấy giây đứng hình thì ngã xuống. Bây giờ thì đổi thành hai người đàn ông sợ đến tái mét.

Gã hói sững sờ một chút, chỉ thấy cô thân thể khẽ động. Hắn đột nhiên nhớ ra gì đó, hướng về hai người đang sợ đến đơ người hét lớn: “Cầm vũ khí mau”

Tiếng nói của hắn chưa dứt, cảm thấy có một luồng nhiệt phun đầy mặt. Chỉ thấy một cái đầu khác lăn xuống, giống như bóng cao su đến bên tay hắn. Nhìn trừng trừng hắn. Hắn sợ đến mức hét một tiếng đã nảy lên, nắm một thanh trường kiếm lùi lại.

Hạ Mạt cấp tốc chạy lại gần áp sát hắn. Tuy song kiếm chỉ mới trang bị nhưng một đời trước đã dùng quen nên vung vẩy song kiếm chẳng khác nào một đoá hoa nở rộ. Gã hói không có sức chống đỡ. Gã hói tránh sang trái rồi phải, mấy lần như vậy so với sức ép mạnh mẽ từ đối phương chỉ có thể dùng kiếm đỡ. Điều này làm gã hói rất hoang mang. Bởi vì hắn làm nhiệm vụ mới rơi ra thanh trường kiếm này. Thực lực của hắn nhờ nó mà cao hơn nhiều lần. Nguyên bản hắn là một kẻ hiếu chiến, hiện tại có thanh trường kiếm này thì trắng trợn không kiêng dè ai. Rất nhanh hắn có thể tìm được những người chơi giống mình, cùng tổ đội luyện cấp. Thực lực dĩ nhiên là tăng lên rất nhanh, chỉ cần là nơi bọn họ đi qua, người chơi không có tổ đội sẽ không thoát khỏi họ.

Như vậy trải qua nhiều ngày, họ đoạt được không ít thứ. Bởi vì giết nhiều người nên thêm một ít thuộc tính.

Điều này làm cho bọn hắn bắt đầu lâng lâng rồi. Cảm thấy Trần Ai chỉ đến thế thôi. Tựa như không có ai ngang hàng bọn họ rồi. Vì lẽ đó càng phách lối, hiện tại bên trong rừng cây bị lạc đường không hiểu sao đến đây. Phát hiện có hai cô gái, nhất thời nổi sắc tâm.

Chỉ là bọn hắn không ngờ là rừng cây trống trải như vậy còn có người khác tồn tại. Càng làm hắn bất an hơn là trong tay người này cũng có vũ khí kim loại. Hơn nữa là hai cái! Tuy rằng gã hói thường xuyên đánh nhau nhưng cũng chẳng khác gì. So với Hạ Mạt ra chiêu ác liệt ép tử người khác thật sự không đáng chú ý đến.

Ngay khi gã hói bị Hạ Mạt ép vào đường cùng cô cảm thấy có người đột nhiên đánh đến chếch qua đầu cô. Cô theo bản năng tránh né, không đợi cô quay đầu lại. Đã thấy gã rút thanh trường kiếm trong tay, ánh sáng loè loè. Hướng về ngực cô đâm thẳng đến.
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50,00
Tu vi
365,00
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 19: Hỗn Chiến
Bình Luận ở đây
Hạ Mạt dùng song kiếm đan chéo nhau trước ngực để chặn lại đường kiếm của gã hói. Sau đó, thân thể cô hướng về bên trái, xoay trường kiếm bên tay phải. Động tác nhanh như cá chạch dễ dàng hoá giải công kích của gã hói. Không chỉ có như vậy, theo quán tính khi cô xoay người thì gã hói có đà áp sát một bên của cô. Gã hói công kích là dùng hết sức lực toàn thân, vậy mà dễ dàng như vậy bị hoá giải, hắn căn bản là không thể thu hồi lực kịp. Lảo đảo nghiêng về một bên.

Hắn dùng là sức lực mạnh nhất. Không kịp thu lại nên thân thể suýt nữa thì ngã xuống đất. Cũng còn may là hắn trụ lại kịp. Cũng may là Hạ Mạt không dùng sức gì, cô dùng song kiếm không phải là nhuần nhuyễn. Nếu không có lẽ là hắn đã ngã chỏng vó rồi.

Nhìn thấy gã hói không nói gì, gã tóc ngắn cũng giơ lên vũ khí của mình- một cây côn lớn bằng một cánh tay đàn ông hướng đến Hạ Mạt. Tuy rằng động tác của hắn không có kĩ thuật gì đặc biệt nhưng cây côn kia khá cứng và hắn dùng sức vùng vẫy nên có phần uy lực cùng khí thế hừng hực. Khiến cho người khác trong lúc hỗn chiến cũng khó mà phản ửng kịp. Hạ Mạt lùi về phía sau, lắc lắc song kiếm rồi quan sát gã tóc ngắn. Cô quan sát rồi tìm những động tác sơ hở để tìm cơ hội đánh bại hắn.

Gã tóc ngắn không phải là người có kinh nghiệm đánh nhau gì, hắn cứ vậy mà chạy về phía Hạ Mạt toàn thân đều có thể có sơ hở. Nhưng vì tính mạng của mình mà đánh nên ngay cả một sơ hở trí mạng đều không có. Cô nhíu mày, lùi về phía sau. Nếu như không thể đánh vào chỗ yếu của đối phương thì trong tình cảnh một chọi hai thế này cô bất lợi nhiều lắm. Nếu như đối phương xa luân chiến, không chừng cô sẽ bị ăn tươi nuốt sống không chừng. Nhưng tình huống bây giờ khiến cô không thể tiếp tục chờ đợi tìm ra sơ hở của hắn được. Cô chỉ có thể chạy theo hình số tám đến suối nước bên sông nhanh chóng chạy trốn.

Hạ Mạt tuy rằng tố chất thân thể chẳng ra đâu vào đâu nhưng cân bằng rất tốt. Khi cô còn học cấp ba cô đã là tuyển thủ chủ chốt trong đội tuyển của trường. Cũng đã từng là ứng cử viên tham gia đại hội thể thao toàn quốc. Nếu không phải vì vóc dáng của cô so với vận động viên ấy không bằng, không chừng có thể đạt giải rồi.

Sau khi học đại học cô không chuyên chú luyện tập thăng bằng, nhưng thể thao đã khiến cô dẻo dai cà có được sức thăng bằng hơn người bình thường. Kĩ thuật vẫn khắc sâu trong tâm trí. Một đời trước cô cũng tận dụng tốt ưu thế này. Nên ở đời này cô không thể để ưu thế này cứ vậy thì vùi dập. Nhất định phải sử dụng cho tốt mới được.

Ở trên mặt đất chạy thì ai cũng như ai, nhưng ở bên sông nhấp nhô chạy trốn thì khác biệt sức mạnh và tính cân bằng lập tức hiển thị ra. Hạ Mạt trên những viên đá to nhỏ chạy như bay, nhưng ở sau đuổi theo thì đung đưa lảo đảo, nếu không cận thận sẽ ngã sấp xuống.

Hạ Mạt vừa duy trì cân bằng vừa có thể tuỳ cơ mà công kích hai người. Trong tay cô song kiếm không hề rảnh rỗi, cho dù cô công kích là chỗ yếu của gã tóc ngắn, trên người hắn cũng không ít lỗ hổng rồi. Nhưng gã đầu trọc bám theo như hình với bóng, trường kiếm trong tay cũng không chút lưu tình hướng Hạ Mạt đâm đâm chém chém. Nếu không có hắn cô đã giải quyết xong gã tóc ngắn rồi.

Gã hói cùng hã tóc ngắn kẻ chạy kẻ đuổi theo một hồi lâu. Hai người đều thấy thể lực có phần xong rồi, dừng lại một hồi thở hổn hển. Một mặt Hạ Mạt không cho người khác cơ hội đến gần mình, hai người không khỏi căm tức vạn phần. Gã hói cùng người kia liếc nhau. Liền ra hiệu cho nhau. Lúc này hai người tách ra, vòng thành một vòng lớn đuổi theo cô, hòng bao vây giải quyết cô nhanh chóng.

Hạ Mạt trong thoáng qua thấy hai người tách ra, cô nhíu mày biết rõ là đối phương có chủ ý gì đó. Tuy rằng họ chạy thành vòng tròn lớn hơn nhưng Hạ Mạt chạy không xa nên vòng để bao vây cô không lớn. Hạ Mạt tính toán một khoảng cách. Cô xoay người công kích gã tóc ngắn, nếu không thời gian có thể giải quyết hắn vậy thì không cần kiêng kị gã hói nữa. Trong thời gian này giải quyết xong thì hai người có thể đã thủ sẵn trong đó. Như vậy tự mình hại mình thôi.

Chỉ là cơ hội như vậy rất hiếm. Cô cũng không muốn từ bỏ. Cô cũng không nghĩ nhiều.

Nếu như một việc làm quá nhiều thì thông thường sẽ mất đi cảm xúc mãnh liệt. Chuyện mà đáng lẽ mình rất tha thiết lại trở thành lãnh đạm. Tuy rằng lí trí sẽ tỉnh táo minh mẫn nhưng thiếu mất nhiệt tình cùng kích động thì chẳng còn viên mãn.

Tuy rằng tình huống bây giờ có chút nguy hiểm nhưng nếu không làm vậy thì có lẽ sẽ hao tổn nhiều hơn. Có lẽ cô không thể thắng được.Trong lúc cô so sánh, thân thể Hạ Mạt đã phóng đi, chạy đến gần gã tóc ngắn. Trong khi đó song kiếm của cô cũng hoa lệ mà tấn công. Động tác dù chỉ đơn giản nhưng hắn cũng không thể chống đỡ được. Lúc trước Hạ Mạt đã lưu lại trên người hắn không ít vết thương. Tuy không phải là những vết thương nghiêm trọng nhưng tăng thêm động tác nên ít nhiều vẫn có chút đau đớn.

Hạ Mạt cũng không có tâm tư chơi đùa với hắn, động tác của cô tàn nhẫn mà ác liệt. Cho dù hắn dùng sức lực để ngăn lại đòn của cô, nhưng cô chẳng hề kiêng nể gì. Trong tay song kiếm hoà thành một thể, chia làm hai hướng tấn công. Thế như chẻ tre hướng về gã tóc ngắn đâm đến. Cô nhanh nhẹn không cao lắm nhưng dùng trên người hắn cũng rất tốt. Vì động tác, khả năng cân bằng hoàn hảo nên nhanh chóng đẩy hắn vào góc chết. Trên tay hắn côn đã bị kiếm của cô gọt tỉa đến không còn nhìn ra gì nữa.

Hắn nghiến răng dùng hết sức bình sinh cản lại. Hắn lo lắng nhìn gã hói đang chạy lại, thanh trường kiếm trên tay hướng về phía Hạ Mạt. Hắn không khỏi nở nụ cười, mà cô cũng vì nụ cười này đột nhiên phản ứng lại, cô lập tức cả kinh. Nhảy một bên tránh đi, nhưng gã hói ra tay rất nhanh nên vẫn lưu lại trên tay cô vết thương rất sâu.

Đột nhiên đau nhói khiến cô nhíu mày. Nhưng cô không chỉ đơn giản né đi như vậy, trái lại cô xoay người, giơ thanh trường kiếm rồi đâm vào yết hầu của gã tóc ngắn.
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50,00
Tu vi
365,00
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 20: Hỗ Trợ
Bình Luận ở đây
Chiêu kiếm này là trong lúc gấp quá mới xuất ra, mặc dù đối phương cuống cuồng né tránh, cô cũng chưa chuẩn bị xong nên cũng không hề đâm giữa yết hầu của hắn, chỉ là sượt qua gáy hắn để lại một vết không nông không sâu. Nhất thời máu tươi tràn ra.

Trên cổ vốn là chỗ hiểm yếu, phía trên mạch máu lại nhiều cho dù vết thương không sâu nhưng khi đã bị thương thì vẫn để lại không ít nguy hiểm. Thanh HP của hắn tụt xuống hơn một nửa, hắn sợ đến sắc mặt tái nhợt. Vội vã ôm lấy vết thương của mình. Không dám công kích nữa, chuyển sang thể phòng ngự.

Hạ Mạt bởi vì phải đề phòng gã hói phía sau, tuy rằng lần này không thành công nhưng cũng đã phá được thế tiến công của đối phương. Cô lùi về sau mấy bước, định tổ chức thêm một đợt tấn công nữa. Gã hói thấy cô muốn tránh né thì vội chặn đường lui của cô, kẹp cô giữa hai người. Ý nghĩ lùi về sau của Hạ Mạt liền bị bóp chết từ trong trứng nước. Cô hơi hơi nhăn lại, không chút do dự sử dụng công kích vốn là định thay đổi đánh ra. Lần này là một lần nữa chủ động tấn công nên trong tình huống cấp bách, gã tóc ngắn không có chút phòng vệ nào bị kiếm của Hạ Mạt đâm sâu vào ngực.

Khi đâm trúng mục tiêu, cô không quan tâm là hắn đã chết hay chưa. Ngược lại, người nào bị đâm trúng hai lần như vậy thì cho dù không chết thì có sống cũng chẳng được bao lâu nữa. Cô lập tức rút thanh kiếm trên tay xoay người đối phó với gã hói. Gã hói lúc này nhảy lên rất cao, trong tay thanh kiếm bổ xuống đầu Hạ Mạt. Cô cũng vì mới rút trường kiếm nên không có cơ hội tổ chức tấn công, thậm chí ngay cả phòng ngự cũng rất miễn cưỡng.

Tay trái của cô cầm ngược kiếm, nằm ngang cánh tay phía trước giơ lên cao. Tiếp nhận đòn đó.

Có thể gây sát thương lớn nhất với vũ khí trường kiếm là chém, mà thanh kiếm mạnh nhất là Đế Tôn. Gã hói sử dùn trường kiếm không phải là hiểu rõ nên tuy rằng hắn tàn ác nhưng lại không có động tác chí mạng gì. Tuy nhiên hắn lại là đàn ông, hơn nữa là người đàn ông rất mạnh, nên khi hắn bổ xuống động tác nện trên thên kiếm, chấn động đến mức tay trái cô tê dại cả đi. Trường kiếm đã muốn rơi khỏi tay.

Cô nghiến chặt răng, vẫn cố gắng trụ vững. Chỉ là, đối phương lực đạo rất lớn. Cô gần như đã phải nửa quỳ nửa ngồi mới có thể trụ được. Hạ Mạt chăm chú quan sát gã hói. Tinh thần một chút cũng không loạn, cô sợ nếu mình hỗn loạn thì nổ lực sẽ trở nên uổng phí.

Gã hói tất nhiên nhìn thấy cô bị mình ép đến đùi cũng quỵ trên đất. Hắn rất kiêng kị người này, chỉ sợ sẽ chết trong tay cô. Dù sao cô đã giết đến hai người của mình, lúc nảy còn giết một người nữa. Nếu không phải là nói cô thập phần hung hãn thì phần khí thế này ngay cả hắn một người đàn ông còn thấy sợ hãi.

Nhưng dù sao đàn bà thì vẫn cứ là đàn bà. Ác chiến một thời gian dài như vậy cho dù cô chiếm thế thượng phong thì bây giờ cũng muốn xuống dốc rồi. Đặc biệt khi mình ép cô quỵ xuống một giây đó hắn thấy như thắng lợi đã gần kề. Trong lòng đã bắt đầu thả lỏng rồi. Ngay lúc này thấy trên mặt cô toàn là vết máu, đôi mắt kia lại tràn ngập sát khí, câu hồn đoạt phách, tà mị khó diễn tả. Trong lòng lại có chút ngứa ngáy.

Lúc nảy hai cô gái kia với hắn nhạt nhẽo vô cùng. Hắn liếm môi, cười cười đầy hèn mọn.

“Mỹ nhân, chúng ta dừng chiến, làm người của anh đi, anh sẽ khiến em cảm thấy sung sướng”

Hạ Mạt cảm thấy đôi mắt toé lên một ngọn lửa, thế nhưng trong một giây liền biến mất không thấy bóng dáng. Ánh mắt cô lại trở nên yên tĩnh như hồ sâu không thấy đáy.

“Đừng ngại, tất cả người chơi trong trò chơi này đều là người lớn cả. Không hề ngại chuyện này, mọi người vui vẻ bên nhau không tốt sao? Sao cứ phải chém chém giết giết?” Gã hói cứ tiếp tục ba hoa, nhưng hắn cũng biết rằng người này hung ác cực kì, liên tục chém chết ba người mà không hề ngượng tay. Hắn không dám lơ là cảnh giác, vì vậy dùng lực càng lúc càng lớn.

Đúng lúc này hắn cảm thấy đầu đau đớn, cả người chìm ngập trong một khoảng không vô tận. Ngay cả quay đầu còn không kịp. Trong lòng yên lặng thở dài “xong rồi” cả người đều mềm nhũn ngã xuống.

Hạ Mạt đẩy gã hói đang đè trên người mình. Thở gấp. Ngước nhìn người đang ngây ngốc cầm trong tay một hòn đá –Lư Sơn Bạc. Cô nuốt nước miếng, chỉ thấy họng khô khốc, như là đang bị lửa thêu đốt. Ngay cả nuốt nước miếng cũng đau như có dao đâm. Cô ngồi dưới đất, trường kiếm thả bên cạnh. Dùng chân đạp gã hói, cổ họng khàn khàn hỏi cậu: “Chết chưa?”

Lư Sơn Bạc đang choáng váng đột nhiên nghe cô nói chuyện thì một hồi sau mới phản ứng kịp. Cậu vội vã gật đầu: “hệ thống bảo hắn đã chết”

Hạ Mạt lúc này mới thở dài, cô gật đầu. Buông thỏng mí mắt, giống như đang khôi phục thể lực. Mà Lư Sơn Bạc lúc này mới phản ứng kịp, trên tay Hạ Mạt có một vết thương vừa sâu vừa dài, máu đang chảy ra. Vôi vã đến gần, lấy trong bọc ra vài cây Đại Kế rồi bỏ vào miệng nhai nhai. Cậu lấy ra thêm vài cuộn băng vải rồi quấn lấy tay cô.

Sau khi làm tất cả những viện này cậu đi đến gần hai cô gái. Nhưng khi thấy thi thể không đầu thì lại rất lo sợ. Hạ Mạt biết cậu đang suy nghĩ gì nên chỉ nói: “Thi thể sẽ tiêu huỷ” Nói xong cô nhặt trường kiếm của gã hói ném cho Lư Sơn Bạc: “Chiến lợi phẩm”

Nhưng cậu không dám đưa tay cầm lấy thanh kiếm, chỉ sợ mình bị thương: “Em không dùng”

Hạ Mạt nhíu mày, cô nghĩ đến gì đó lấy con dao găm ra đưa cho cậu: “Vậy dùng dao đi, thanh này để ta” Nói xong cô nhặt thanh kiếm lên, quay lại nhìn cậu: “Lục thử xem trên người họ có gì không? Nhất là túi xem thử có tiền không”

Lư Sơn Bạc nghe cô bảo đi lục thân thể thì sợ đến mức run lên. Môi cậu mấp máy muốn nói gì đó nhưng khi nhìn thấy Hạ Mạt lạnh lùng nhìn mình, nhàn nhạt: “Có vấn đề sao?”

“Không có, không có!” Lư Sơn Bạc cảm thấy Hạ Mạt so với thi thể không đầu còn đáng sợ hơn mấy phần! Không dám nói gì vội chạy đi làm.
 

Top