VIP Trần Ai - Trò Chơi Sinh Tồn - Na Thì Yên Hoa (1

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai

~*~
Tên gốc: 生存游戏
Tạm Dịch: Trò Chơi Sinh Tồn
Tác giả: Na Thì Yên Hoa
Thể Loại: Võng du, trọng sinh, nữ cường
Edit: Tang Du aka An Hạ
Độ Dài: 3 quyển, 224 Chương
Nguồn: bachngocsach.com
~*~


"Sốnganh hùng- Chết thành sử thi"
-Hạ Mạt-

~*~
Mình đi nhặt lại sạn, một rổ sạn ~
*Cảm thấy xấu hổ*

Gạch đá tại đây

 
Last edited:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 1: Đào thải

Mời bạn vào đây bình luận
Hạ Mạt ước tính số người còn sống sót đến hiện tại. Chỉ còn tầm bốn mươi triệu người. Cô ngẩng đầu rồi quan sát xung quanh, chỉ cần giết được đám quái vật công thành này là xong sao? Cô hít sâu, theo bản năng siết chặt song kiếm trong tay. Đoạn cô hướng đến quái vật gần mình nhất xông lên mà vẫn không quên nhắc nhở người ở phía sau:

“Cậu chạy nhanh hơn đi, chỉ cần xong đợt quái này trò chơi này sẽ kết thúc”

Lời nói còn chưa dứt thì đã thấy ngực mát lạnh. Cả người cứ vậy mà không còn chút sức lực nào, đây là một đòn đánh của Triệu Hoán Sư. Trước ngực của cô chỉ nhìn thấy một mũi kiếm xuyên qua ngực mình. Thanh trường kiếm vô cùng tinh xảo và có phần quen mắt. Thanh kiếm này… không phải là thanh kiếm mà cô vừa mới giao dịch cho cô ấy sao? Vì sao…

“Đúng vậy đấy, trò chơi của cậu thật sự đã chấm dứt rồi”

Âm thanh đã quen thuộc từ lâu, giờ phút này giống như địa ngục vọng về. Hạ Mạt ra sức muốn xoay người, nhưng trong đầu cô lúc này chỉ có một mảng mờ mịt. Ánh mắt cũng dần trở nên mơ hồ. Trước khi trước mắt dần chuyển thành màu đen. Cô chỉ kịp nhìn thấy được đôi giày có hình Vân Đoá (đám mây) lẳng lặng trước cô.

“Nhân vật đã chết”

“Rất tiếc, trong [Bụi Trần] bạn đã bị đào thải.

Cảnh sắc trước mắt theo âm thanh lạnh lẽo của hệ thống nhắc nhở mà biến thành một màu tối đen. Hạ Mạt chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh tràn trề, cả người không thể kiềm được run rẩy. Toàn bộ hi vọng lúc này đều đã biến thành tuyệt vọng.

"Bởi bạn bị loại bỏ, vị trí thứ 8976134 kho đông lạnh số 22 sẽ bị tiêu hủy, tiêu hủy bắt đầu đếm ngược. 10, 9, 8..."

Bạn chỉ có thể hiểu được cảm giác này nếu bạn đã trãi qua nó. Nếu tính mạng của bạn còn chừng mười giây đồng hồ, vậy thì có thể suy nghĩ cái gì? Làm gì? Hay nói cách khác, làm cái gì cũng không được. Nghĩ cái gì cũng không xong. Chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi cái chết. Chờ đợi cảm giác tuyệt vọng lạnh lẽo thấu xương nuốt chửng bạn.

Hạ Mạt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô tận trước mắt cố gắng tìm kiếm một chút ánh sáng. Tại thời điểm sinh mệnh chỉ còn có thể duy trì một giây. Trong lòng cô sự tuyệt vọng ngày càng toả ra âm ỉ. Càng nhiều không chỉ có hối hận, mà là thù hận. Cô phá huỷ cơ hội sống sót mà cha mẹ đã cho cô. Cũng phá huỷ nốt hi vọng cuối cùng mà cha mẹ đã nỗ lực lưu lại ở thế giới này. Rõ ràng, rõ ràng cô có thể đi đến thời điểm cuối cùng của trò chơi. Nhưng, tại sao! Tại sao? Ngoài trừ tất cả những kĩ năng mạnh mẽ, muốn tồn tại ở thế giới này bên trong còn cần đến thứ gì khác?

Thật sự không cam lòng!

Cô đã rất nhiều lần nghĩ đến cô sẽ chết như thế nào. Nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được cảnh này. Không ngờ đến cuối cùng lại kết thúc như thế này!

Tại sao lại có thể như thế? Tại sao lại có thể đối xử với cô như thế? Cô không thể chấp nhận được!

Tín nhiệm của cô, sự ủng hộ của cô. Toàn bộ hi vọng của cô cứ như vậy huỷ trong tay người mà cô cho rằng là bằng hữu tốt nhất.

Cô chết cũng không cam tâm!

Nếu như mọi chuyện đều có thể bắt đầu lại từ đầu… nếu như thật sự có thể bắt đầu lại… cô nhất định phải sống sót đến cuối cùng, à không… sống đến sau cùng.

Tiếc là, trên thế giới này làm gì có “nếu như” từ trước đến giờ, đều không có “nếu như” mà người nào đó nói.

"4, 3, 2..."

Đếm ngược vẫn còn tiếp tục, không nhanh không chậm, hệ thống đơn giản chỉ là làm những công việc của mình, chứ không phải tàn khốc chờ đợi cướp đi sinh mệnh một người.

Hạ Mạt nhắm hai mắt lại, cô rất muốn khóc, nhưng mắt cô khô khốc, muốn khóc cũng không được.

Tạm biệt, thế giới này.

Tạm biệt, cơ hội sống sót.

Đếm ngược về "1" chậm chạp và cứ duy trì mãi không chịu đếm hết. Hạ Mạt chờ đến có chút phẫn nộ, cô giận dữ mở hai mắt ra, một ánh sáng trắng chói mắt theo hướng cô chiếu đến khiến cô ngất đi.

Thật ra quá trình ấy cũng chỉ như một giấc ngủ ngắn, giống như là ngủ say một thời gian dài đột ngột tỉnh lại. Cô mở mắt ra, điều đầu tiên nhận thấy là những âm thanh rất khó chịu. Âm thanh kia cứ lặp đi lặp lại, hình như đang nói một thứ gì đó. Cô mở mắt ra, khi nhìn thấy quang cảnh trước mặt, thành thật mà nói… cô hoàn toàn sững sờ.

Cô đang ở đâu? Tại sao lại còn ở trong game thế này?

Cô chớp mắt, cô cố dụi mắt. Nhưng cảnh vật không vì động tác của cô mà biến mất.

Có thể hiểu đơn giản là giống như cô vừa trải qua một giấc mơ, một giấc ngủ rất dài… Cô đột nhiên nghĩ đến… không phải là vì cô sắp chết nên đại não nhớ về những cảnh tượng trước đây chứ? Cô duỗi các ngón tay, quan sát bàn tay rồi lật bàn tay lại. Cô dùng sức nắm chặt, rồi buông ra. Cảm giác tràn về thật và sống động hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy hơi đau, những đầu ngón tay đều có cảm giác.

Điều này không giống như cô đã chết, cũng không phải là kí ức. Cảm giác này… cô còn sống!

Lẽ nào đây là Bug?

Bên tai âm thanh lạnh như băng còn đang không ngừng nói gì đó, Hạ Mạt bấy giờ mới chú ý đến âm thanh đó.

"... Căn cứ quốc tế Liên Bang liên hợp hiến pháp điều 3,494 , khoản 2 quy định..."

Hạ Mạt lắng nghe, rồi cảm thấy những điều này rất quen. Đột nhiên cô nhớ ra… đây không phải là chương trình mà hệ thống cài sẵn trước khi bước vào trò chơi sao? Lúc đó, cũng nhờ có nó mà cô hiểu được kế hoạch X là gì, [Bụi Trần] là gì, cũng như biết được cha mẹ đã để cô nhập kho đông lạnh, chủ động từ bỏ quyền sống của mình.

Nếu như cô nhớ không lầm...Chương trình này hệ thống chỉ phát đúng một lần, đó là thời điểm lúc trò chơi mới bắt đầu, sau đó lưu trữ tại trong hướng dẫn của trò chơi, nếu như trong trò chơi có điều gì không hiểu có thể mở ra rồi kiểm tra lại.

Bây giờ là trò chơi mới bắt đầu!

Hạ Mạt có chút giật mình, là trọng sinh… hay là mơ?

Cô đột nhiên nắm chặt tay thành nắm đấm, nằm mơ cũng tốt, trọng sinh cũng được, chỉ cần bây giờ lại bắt đầu lại như từ đầu, cô tuyệt đối không nên tái phạm những sai lầm trước kia! Đặc biệt là thời điểm kia!

Chương trình kia vẫn tiếp tục nói không ngừng nghỉ. Hạ Mạt trực tiếp lựa chọn kết thúc. Cái này không phải là có thể tuỳ tiện kết thúc được, mỗi nhân vật chỉ có thể tắt nó đi một lần. Sau khi nhân vật lựa chọn kết thúc, máy chủ sẽ quét đại não của người chơi. Xác nhận xem người chơi ấy có thật sự đã hiểu rõ nội dung chương trình hay không. Nếu như không hiểu, hệ thống sẽ cưỡng chế ép buộc người chơi phải nghe lại chương trình lần hai. Trong lúc này, nhân vật không tự động tắt chương trình được nữa. Chỉ có thể chờ đợi đến khi trình tự quét não kết thúc, xác nhận là người chơi đã hiểu rõ nội dung thì nó mới tự động đóng lại. Nhân vật lúc này mới có thể chính thức tiến vào trò chơi.

[Bụi Trần] là một trò chơi thế kỉ. Tất cả sức người sức của đều đầu tư vào, không biết tiêu hao hết bao nhiêu mới có thể thiết kế và vận hành được. Đây thật ra không phải là trò chơi bình thường, cũng đừng bao giờ tin vào những từ ngữ đầy hoa mĩ ở bên ngoài mà vội tin. Đây cơ bản là một chương trình sàng lọc và thử nghiệm độ thích ứng của con người trên Trái Đất.

Quốc Tế Liên Bang muốn người Trái Đất vượt qua các thử thách, rèn cho họ tâm lí chịu đựng những khó khăn. Từ đó phát huy sở trường của từng người. Nếu ai không thể chịu đựng được, vậy thì đành chấp nhận hi sinh để người khác được sống.

Hạ Mạt tắt đi chương trình của hệ thống, liền trong khoảnh khắc đó, hệ thống đã quét não của cô, xác định cô hiểu được chương trình này. Vì lẽ đó, cũng không hề mở nó lên lại lần thứ hai.

Cô không hiểu? Cô có thể không hiểu sao?

Chương trình này gần như đã giết cô! Cô có chết cũng không quên được quy luật tàn khốc của trò chơi này!

Tân thủ trấn trong Bụi Trần có rất nhiều, thật sự chúng có bao nhiêu thì ngay cả bản thân Hạ Mạt cũng không biết.

Dù sao muốn chứa đựng hơn 4 tỉ người đồng thời đăng nhập vào trò chơi cũng không phải là chuyện đơn giản. Điều đáng nói ở đây là Bụi Trần sử dụng hết thảy những khoa học tân tiến nhất để chế tạo. Bởi vậy, cuộc sống chân thật và nơi này cơ bản là không có gì khác nhau. Thị giác, khứu giác, thính giác, xúc giác đều như vậy. Cảm giác đau đớn cũng là 100% không thể chỉnh sửa. Ngày và đem luân phiên, bốn mùa phân biệt. Cuộc sống thật như thế nào thì trong game cũng như vậy. Chỉ khác là trong này có thể dùng sóng não để điều khiển mở ra một số ít bảng,ví dụ như bảng thuộc tính, bảng nhiệm vụ chẳng hạn.

Sau khi người chơi hiểu hết chương trình. Hệ thống sẽ ngẫu nhiên phân phối. Người chơi sẽ ngẫu nhiên xuất hiện ở một trong vô số các Tân Thủ trấn. Tiếp đó, thì bạn có thể tự do hành trình của mình trong Bụi Trần. Cuộc hành trình đó chỉ kết thúc, khi bạn chết đi.

Hạ Mạt chờ đợi cho chương trình của hệ thống làm những điều cuối cùng, trước mắt đột nhiên sáng lên. Cô lập tức vào trò chơi. Tân Thủ Trấn không khác nhiều so với trí nhớ của cô, bố cục giống nhau như đúc.

Hiện tại ở đây không có bất kì người chơi nào. Chỉ có mấy NPC. Nhưng trong tương lai gần, nơi này sẽ có rất nhiều người chơi xuất hiện. Bọn họ sẽ có rất nhiều biểu hiện phong phú. Có không tin, có người chết lặng, có người tích cực tiếp nhận. Thậm chí có người vì tương lai sống sót mà rời khỏi Tân Thủ trấn bắt đầu chém chém giết giết.
 
Last edited by a moderator:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 2: Thế Giới Này Vốn Là Không Công Bằng

Mời bạn vào đây bình luận

Đó là một sự hỗn loạn. Mà hỗn loạn này duy trì rất ngắn. Không hề vượt qua một giờ đồng hồ. Đây là cửa đầu tiên để sàng lọc bớt người. Nếu không thể sớm lấy lại được bình tĩnh mà đối mặt với những chuyện sắp xảy ra. Sớm muộn cũng sẽ chết đi.

Hạ Mạt nhìn lướt qua quảng trường trong trấn. Ở nơi đó chẳng mấy chốc sẽ tụ tập rất nhiều người. Bọn họ đối với chương trình sẽ có đủ loại phản ứng. Tích cực có, tiêu cực có. Mà đặc biệt là ở phía sau quảng trường nhỏ, chỗ có thôn trưởng sẽ chật ních người nhận nhiệm vụ.

Vậy bây giờ so sánh với kiếp trước một chút. Dự định theo trình tự bình thường mà nâng cao thực lực của mình? Hay là hiện tại ra khỏi thôn, ở bản đồ đã ngoại mà nâng cao thực lực của mình? Hạ Mạt hơi suy nghĩ một chút. Không do dự lựa chọn vế sau. Nguyên nhân không có gì đặc biệt, nếu như đi theo trình tự bình thường. Quả thật là ban đầu có thể làm cho thực lực bản thân tăng lên không ít. Thế nhưng, như vậy cũng chính là theo những trò chơi căn bản. Đều phải làm nhiệm vụ. Tân thủ trấn tất cả nhiệm vụ đều là đi một vòng ở tân thủ trấn. Thu lượm một vài thứ đơn giản. Tuy rằng ai cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ loại này rất tốt. Nhưng lại phải thường xuyên ra ra vào vào tân thủ trấn.

Bụi Trần cùng những trò chơi khác không hề giống nhau. Ở game này, là lấy sinh mệnh của chính mình ra mà chơi. Mới vừa mở trò chơi không được bao lâu, nhất định sẽ có những người ỷ mạnh gặp phải người yếu liền ra tay giết chết. Nếu cứ ở tân thủ trấn ra ra vào vào, không kể đến nhận nhiệm vụ sẽ tốn rất nhiều thời gian. Thì cũng phải tính đến chuyện có thể an toàn né tránh được những người như vậy không mới là vấn đề. Cho dù Hạ Mạt so với tất cả mọi người đi trước một bước. Nhưng chắc chắn ngay cả cô cũng không thể có được ưu thế gì lớn.

Cứ như vậy, chẳng thà cô ra khỏi thôn. Tại bản đồ dã ngoại tăng lên thực lực của mình. Chỉ cần cô có ý thức tránh né, một quãng thời gian rất dài bất cứ người nào cũng không thể phát sinh tranh chấp gì đặc biệt. Khoảng thời gian dài như vậy cũng đủ cho cô vừa nghỉ ngơi tiết kiệm sức lực. Vừa có thể nâng cao kĩ năng của bản thân.

Đã quyết định xong, Hạ Mạt không có một giây trì hoãn. Trực tiếp ra khỏi ngôi làng. Hướng về một khe núi phía xa rồi chạy đi.

Ở trong Bụi Trần, nhân vật có những thuộc tính: Sự chịu đựng, thể lực, trí lực, nhanh nhẹn, sức mạnh và ngộ tính. Sự chịu đựng ảnh hưởng đến sinh mệnh (*kiểu như HP) của người. Thể lực ảnh hưởng đến sức bền bỉ khi chiến đấu. Trí lực, nhanh nhẹn và sức mạnh phân biệt với nhau sẽ ảnh hưởng đến phương hướng phát triển của nhân vật. Về phần ngộ tính là khả năng nhân vật lĩnh ngộ. Đây cũng là điểm hết sức quan trọng.

Vì sao? Trong Bụi Trần, không có phân loại nghề nghiệp, cũng không phân chia cấp bậc. Tất cả nhân vật trong trò chơi sẽ căn cứ vào các nhiệm vụ nhận được cùng các sự kiện trải qua, nhân vật sẽ có [Điểm thuộc tính] không giống nhau. Điều này quyết định mỗi người có một phương hướng kĩ năng phát triển. Trong những thuộc tính trên, thứ khó lấy được nhất là ngộ tính. Ngộ tính cao hay thấp quyết định đến khả năng lĩnh hội của nhân vật. Sức lĩnh hội càng cao thì có khả năng học được những kĩ năng vô cùng cường hãn.

Bụi Trần tái hiện sự thật một trăm phần trăm. Có lẽ vì vậy nên thuộc tính của nhân vật thông qua quá trình quét kho đông lạnh mà tự có thuộc tính tương ứng. Tất nhiên những thuộc tính này sẽ không tương đồng. Tuy rằng ở trong game có thể thông qua các loại phương thức khác nhau để thu được [Điểm thuộc tính] thế nhưng khi mới bắt đầu [Điểm thuộc tính] của mọi người chơi bởi những tình huống khác nhau mà không thể giống nhau được. Mặc kệ sau này trò chơi sẽ xuất hiện tình huống thế nào, nhưng tại thời điểm sơ kì trò chơi. Tố chất của người chơi tốt thì người chơi ấy nhất định sẽ được lợi.

Đừng nói chuyện có công bằng hay không. Thế giới này vốn là không công bằng.

Sự chịu đựng: 5, thể lực: 5, trí lực: 1, nhanh nhẹn:1, sức mạnh:1, ngộ tính: 0

Những thuộc tính của Hạ Mạt đời trước hay đời này đều được hệ thống ước định như vậy. Không có cái gì hơn, cũng chẳng có thuộc tính nào quá kém. Tất cả đều giống một người chơi bình thường khác. Cho dù có làm lại lần nữa thì cũng không có gì thay đổi cả.

Chỉ có điều cô qua một giai đoạn không biết trước mặt mộng cảnh đây là thật hay là giả. Ở trong giấc mộng, cô dường như đã sống qua một lần, cũng như đã chết đi một lần.

Hạ Mạt đón gió chạy đi. Vì điểm nhanh nhẹn ảnh hưởng đến tốc độ nên cô trốn không được nhanh. Nhưng, cô lại mỉm cười. Bất luận hiện tại có phải là một giấc mộng hay không, nếu là giấc mộng mà có thể là lại lần nữa. Cô nên đem nhưng hối hận kia xoá bỏ đi. Cô phải sống sót! Vì hi vọng của cha mẹ, vì hi vọng của cô. Hoặc là vì thù hận, cô phải sống sót. Sống sót đến phút cuối cùng!

Giống như là một hạt bụi, tuy rằng rất nhỏ bé. Nhưng khi đã rơi vào đất bùn thì sẽ hồi sinh rực rỡ!

Tuy rằng trong hiện thực và trong game hoàn toàn như nhau, nhưng khác là trong game Bụi Trần lại lấy bối cảnh là thời đại vũ khí lạnh. Mỗi người cần sử dụng vũ khí để đánh gục quái vật hoặc là đối thủ. Về phần điều khiển pháp thuật thật ra có tồn tại, thế nhưng đó là một kĩ năng hết sức bí ẩn. Trong kí ức của Hạ Mạt, đến lúc cô ngừng trò chơi cũng không gặp phải nhân vật điều khiển được sức mạnh phép thuật. Đương nhiên, điều này cùng với phạm vi quan hệ của cô có quan hệ. Phải biết rằng, đời trước cô chỉ là một người chơi ở dưới đáy xã hội lần mò.

Khi chạy qua một cánh đồng Nhân trần, Hạ Mạt dừng lại ở biên giới của rừng rậm. Cô ngẩng đầu nhìn về một cây không lớn lắm. Ánh mắt rơi trên một nhánh cây nhô ra. Cô cần nhánh cây kia làm vũ khí. Không sai. Cô cần chính là nó!

Trong Bụi Trần, ngoại trừ một bộ quần áo che đậy thân thể không có bất kì thuộc tính phòng ngự nào thì không còn gì khác nữa. Một cây gậy cũng không cho. Nếu người chơi muốn chiến đấu, vậy thì tự bản thân phải đi tìm vũ khí cho mình.

Trong game thời điểm đầu. Những thứ nhẹ nhàng dễ cầm như cành cây là vũ khí tốt nhất. Đương nhiên làm sao để tìm được một cành cây tiện tay kì thực cũng phải trải qua quá trình học tập. Hạ Mạt đã từng vì điều này mà phải hao tốn một thời gian để học tập. Mà bây giờ cô đã có thể quen thuộc với kĩ năng này đến mức giữa những đám cây lộn xộn, liếc mắt một cái cũng có thể tìm được một nhánh cây thích hợp nhất với bản thân.

Sau khi đã xác định được cành cây mình tuyển chọn. Cô liền đi đến dưới cây, hít một hơi thật sâu. Đột nhiên nhảy vọt lên ôm lấy thân cây, hướng đến trên cây bò tới. Bắt đầu không thuận lợi mấy, cô cũng từng qua những động tác bình thường ở đời trước rèn luyện kĩ năng nhân vật như vậy. Thuộc tính thì phải trải qua muôn vàn thử thách cùng kĩ xảo mới lấy được. Tuy bây giờ không có thuộc tính, nhưng kỉ xảo thì vẫn ở đó. Khắc sâu trong tâm trí.

Phiền toái nhất là, làm sao để sử dụng thân thể bình thường này thành thục được những kĩ xảo kia.

Thử đi thử lại nhiều lần, mặc dù có chút khó khăn nhưng vẫn còn tính là thuận lợi. Dù sao kĩ xảo phảng phất trong kí ức không cách nào quên được. Bộ não con người là một thứ thần kì. Cho dù thân thể này không giống trước, nhưng sau khi thất bại vài lần đã hình thành thói quen. Trực tiếp khống chế ý thức vận dụng thuần thục kĩ năng leo cây. Nếu điều này so với kiếp trước thì cô đã học leo cây tốt lắm rồi. Nguyên lai vì kĩ năng này cô lãng phí thời gian đến nửa ngày. Mà để thuần thục cũng phải đến hai tuần lễ. Bây giờ thật sự là tốt lắm rồi.
 
Last edited by a moderator:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 3: Giết Quái

Mời bạn vào đây bình luận

Hạ Mạt leo lên trên cây, cố gắng đứng ở một cành cây to nhất. Rồi với tay về nhánh cây kia mà đổ người đến.Nhánh cây kia mọc ra ở cành hơi thấp. Hạ Mạt vừa dang hai tay để duy trì cân bằng, vừa chuyển động về phía cành cây kia. Tiếp tục như vậy được mấy bước thì đến được gần nơi mà cành cây mọc ra. Cô cúi xuống cẩn thận kéo nhánh cây kia. Sau đó đưa tay với lấy đầu nhọn của nhánh cây.Điều này khiến cho cảnh cây tạo với rễ cây thành một đường cung rất căng. Cô hít một hơi thật sâu, dùng hết sức lực đạp lên nơi cong nhất của cành cây.

“Rắc” cành cây gãy đôi. Đồng thời cô cũng mất thăng bằng mà rơi xuống đất.

Dù phía dưới là một bãi cỏ mềm mại, nhưng từ trên cây té xuống đau vẫn là đau. Hạ Mạt dù có hơi nhíu lông mày lại nhưng vẫn không hề hé răng than vãn. Cô nằm trên mặt đấy nghỉ mấy giây, rồi vươn mình dậy. Không để ý đến sống lưng đau nhói, nhặt nhành cây lên quan sát.

Ở trong Bụi Trần, cần học tập rất nhiều. Bao gồm cả chịu đựng những đau đớn.

Cô bỏ bớt cành lá dư thừa. Rồi cầm nhánh cây thử một chút. Trọng lượng vừa vặn, độ dài vừa phải. Hết sức tiện tay. Bên tai cô lúc này vang lên một âm thanh chỉ có mình cô mới nghe được. Âm thanh này rất quen thuộc, âm thanh này là khi thu được các [Điểm thuộc tính] hệ thống sẽ tự động nhắc nhở.

“Bạn bằng chính năng lực của mình học được cách chọn cành cây, ngộ tính +2”

2 điểm? Hạ Mạt có chút kinh ngạc. Sao có thể là 2 điểm? Đời trước của cô mỗi lần học được kĩ năng gì tốt nhất cũng chỉ được hệ thống khen thưởng, tặng cho một điểm ngộ tính. Đôi khi còn không có nữa. Có phải vì cô là người đầu tiên học được kĩ năng này nên hệ thống thưởng thêm không? Hiện tại thật sự không có cách nào biết được. Không sao, cô sẽ thí nghiệm lại lần nữa.

Cầm theo cành cây, Hạ Mạt đi vào rừng rậm. Nơi này có một loại động vật nhỏ, tốc độ di chuyển không nhanh- Thích Võng Linh Toàn (Nhím nhỏ có gai nhọn). Tuy tốc độ không nhanh nhưng lực công kích của nó rất mạnh. Nhất là khi nó đến gần người chơi, gai trên mình nó không thể lấy đi tính mạng người. Nhưng rút bớt không ít HP.

Cũng may đây là lân cận Tân Thủ trấn. Vì vậy quái cũng sẽ không chủ động công kích. Thế nhưng, loại quái này lại tương đối sợ người lạ. Nếu như không cẩn thận khống chế sát khí của bản thân. Sẽ làm cho chúng chạy mất.

Hạ Mạt chọn được một con nhím lạc đàn. Nhìn giống như cô đang nhàn nhã đến trước mặt nó. Thật ra là đợi bản thân đến gần đến khi nó nằm trong phạm vi công kích rồi trong nháy mắt hướng đến con mắt của nó đâm đến.

Con nhím đang rất tự tại gặm nhấm những quả dại trên mặt đất. Không nghĩ đến đột nhiên mình lại gặp nguy hiểm. Tất nhiên là bị đâm trúng. Nhím là loại động vật trên người đều được bao bọc bởi gai nhọn cứng rắn. Nơi mềm nhất chỉ có bụng và khuôn mặt với một chút da bọc lại. Muốn gây nên thương tổn lớn cũng chỉ có thể công kích vào hai nơi này. Nhưng bởi vì bụng của chúng sát đất, không có cách nào công kích được. Vì vậy chỉ còn khuôn mặt là mục tiêu công kích của hầu hết người chơi.

Đầu con nhím không lớn, khuôn mặt lại càng nhỏ. Muốn công kích chính xác khuôn mặt của nó kì thực cũng không phải là chuyện dễ dàng. Huống chi muốn công kích là con mắt đang hoạt động bên trong nữa. Chuyện này khó càng thêm khó. Nếu là người mới chơi, đây là một kĩ xảo phải học rất lâu. Nhưng Hạ Mạt với nó không hề khó. Cô tiếp tục tấn công thêm một con khác một lần nữa.

Kinh nghiệm của kĩ xảo lộ ra một điểm.

Trên đầu con nhím hiện ra một thanh HP. Bị đâm một cái, liền giảm một nửa. Con nhím bị đâm phải mắt nhất thời chảy máu đầm đìa. Nó kêu gào, tiếng gào này làm những con nhím xung quanh cảnh giác, lập tức chạy ra. May mà nhím không phải là loại sinh vật thông minh. Chúng nó chỉ theo bản năng là tránh né nguy hiểm. Nếu như thật sự liên thủ mà tấn công. Đối với người mới vào trò chơi như Hạ Mạt thật sự là rắc rối lớn.

Thừa dịp con nhím kia đang gào thét. Trong nháy mắt, Hạ Mạt lại hướng về một con mắt khác đâm đến. Lần này con nhím càng phát ra tiếng kêu rất thảm thiết. Sau đó ngã ra đất. Cái bụng trắng toát lật lại. Bốn chân nó giãy giụa mấy cái rồi dừng lại.

Ờ trong Bụi Trần không hề phân biệt đẳng cấp. Bởi vậy quái vật sau khi chết cũng chẳng đem đến bất cứ kinh nghiệm nào để thăng cấp cả. Thế nhưng có thể đem đến một ít độ thuần thục. Đây cũng là một dạng kĩ năng. Nếu độ thuần thục góp đến một thời điểm nhất định, căn cứ vào ngộ tính của người chơi mà hoạt động đến những kĩ năng đẳng cấp khác nhau.

Độ thuần thục. Tên giống ý nghĩa. Chính là sử dụng những động tác của hệ thống đến một mức độ nào đó. Độ thuần thục càng cao, càng dễ dàng học được kĩ năng, cũng có thể làm cho kĩ năng phát huy tổn thương đến mức cao nhất.

Hạ Mạt kiểm tra lại độ thuần thục sau một hồi đâm chết con nhím. Bốn điểm, rất tốt. Cô mới sử dụng nhưng thật ra đó là một loại kĩ năng công kích-ám sát. Loại kĩ năng này thích hợp trường thương, trường kiếm, đoản kiếm, dao. Được phần lớn vũ khí sử dụng, hơn nữa so với thương tổn của chém thường cao hơn nhiều. Sử dụng loại này rất có lợi, nhất là thời kì đầu lại càng có lợi nếu học được kĩ năng này. Nhưng mà hiện tại Hạ Mạt sử dụng cũng không phải là ám sát chân chính. Cô chỉ có tư thế của ám sát. Hệ thống không hề công nhận [Kĩ năng ám sát]. Vì lẽ đó, cô cần phải thường xuyên sử dụng động tác này. Dùng để tích góp độ thuần thục, hi vọng có thể nhanh chóng được hệ thống chứng nhận [Kĩ năng ám sát]

Nhím là một loại quái vật kém thông minh. Lại sợ người lạ nên cũng sẽ không liên kết tấn công. Mặc dù so với các loại quái gần tân thủ trấn như thỏ, gà, cóc các loại thì có lợi hại hơn một chút. Nhưng cuối cùng cũng vẫn chỉ là quái vật cấp thấp. Coi như vừa nảy có kinh hãi trước tài năng ám sát của Hạ Mạt thì cũng sẽ không rơi ra đồ vật có giá trị gì.

Hạ Mạt đi đến thi thể con nhím bên cạnh. Trở mình nó lại. Con nhím này không lưu lại cho cô đồ vật gì cả. Điều này cũng là bình thường. Trên thực tế sau khi con mồi chết cũng sẽ không lưu lại gì. May mắn, con nhím này không nhỏ nên trên người nó có Bối Thứ rất khoẻ mạnh. Hạ Mạt không chút nghĩ ngợi, trực tiếp dùng chân đạp lên con nhím. Cô dùng cả hai tay rồi đem Bối Thứ sau lưng con nhím rút ra. Con nhím lúc này chỉ còn là một đống thịt thối rữa. Không còn giá trị gì nữa.

Cô nhớ lần đầu tiên trải qua chuyện như vậy, khi ấy cô vẫn là một cô nhóc. Chưa va chạm nhiều, có chút thiện lương, có chút không đành lòng. Rốt cục trải qua nhiều lần va vấp đến đâu cô mới trở thành lạnh lùng như bây giờ? Vấn đề này Hạ Mạt không nghĩ đến, cũng không dám nghĩ đến. Hiện tại không cần nghĩ đến nó, sau này cũng vậy thôi.

Chỉ cần sống đến cuối cùng, biến thành loại người gì. Thật ra cũng không đáng bàn lắm.
 
Last edited by a moderator:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 4: Kĩ năng ám sát

Bình luận tại đây ~
Bối Thứ có khoảng sáu bảy cây. Cứng rắn cực kì. Bên dưới còn vương một chút thịt. Lúc nảy cô không cẩn thận nên kéo ra còn dư. Hạ Mạt nhìn một chút, cũng không nghĩ gì nhiều. Cô đem phần thịt kia cắn lấy rồi kéo mạnh. Tất cả những phần thịt dư đều tách ra khỏi Bối Thứ.

“Bạn phát hiện ra Kiên Bối Thứ, trí lực: +1 ” Tiếng nhắc nhở mềm mại của hệ thống lại vang lên. Cô lại lấy được [Điểm thuộc tính]

Quả nhiên là người đầu tiên bao giờ cũng được ưu tiên nhất định. Giống như vậy thì dù là một người bình thường cũng có thể có được nhiều [Điểm thuộc tính]. Nếu điều này để người thứ hai phát hiện ra, chắc chắn sẽ không có tốt như vậy.

Ở trong Bụi Trần, tất cả những người mới chơi đều được hệ thống mặc định cho một túi đồ. Bên trong có 20 ô. Không chiếm trọng lượng. Nếu như túi này đầy mà người chơi muốn mang thêm đồ gì thì phải tự mình nghĩ cách. Hạ Mạt đem Bối Thứ chỉnh lí lại rồi bỏ vào túi. Hiện tại chỉ có một ít Bối Thứ. Không có tác dụng gì cả. Nếu có thể giết nhiều nhím một chút, tích góp là có thể có một điểm Bối Thứ rồi.

Mặc dù nhím là một đám sinh vật vừa nhát gan vừa sợ phiền phức. Động tác cũng nhạy bén. Nhưng với Hạ Mạt mà nói, nếu muốn so cao thấp với chúng thì không phải việc gì khó. Cô nắm cành cây, nhanh chóng ám sát. Rất nhanh giết được không ít nhím. Lặp đi lặp lại, chẳng mấy chốc tích góp được gần năm mươi Bối Thứ. Tuy nhiên, liên tục giết quái như vậy khó tránh sự hạn chế của thể lực. Hạ Mạt chỉ cảm thấy cả người đều mệt. Cũng như vậy chiến bảy tám tiếng đồng hồ không thấy mệt thật sự là tình huống khác nhau một trời một vực. Giết xong con nhím cuối cùng, cô ngồi xuống bãi cỏ. Thở hồng hộc. Khắp mặt mũi đều đổ mồ hôi.

Bên người cô lúc này có rất nhiều nhím. Nhưng chúng chẳng coi ai ra gì cả, hình như không thấy cô đã giết không ít họ hàng của chúng. Chúng vẫn thản nhiên ung dung đi dạo chơi bên cạnh cô. Thậm chí còn bên tay cô chạy đến chạy lui. Hạ Mạt nhìn chúng mà nhớ đến quái vật của bản đồ cao cấp cũng không có phần đêm tân hôn Lôi nhân trong tiểu thuyết “Gia! Ta chờ người bỏ vợ” chương mới nhất. Cô giơ bàn tay mềm nhũn ra lau mặt một cái. Ánh mắt hướng về đám cỏ. Nơi đó có rất nhiều quả dại từ trên cây rơi xuống. Sở dĩ nơi này có nhiều nhím tụ tập như vậy cũng chỉ vì muốn ăn đám quả dại này.

Nếu vừa vào trò chơi, từng bước một hoàn thành nhiệm vụ của người mới thì sẽ được NPC cho một ít lương thực. Có thể dùng nó để bổ sung thể lực, giảm bớt cảm giác đói. Nhưng Hạ Mạt bắt đầu đã không dự định làm nhiệm vụ nên sẽ không có phần thưởng này. Thể lực tiêu hao sạch sẽ thì cũng chỉ có thể tự mình nghĩ biện pháp.

Cô đưa tay, cầm lấy quả dại gần nhất. Rồi xoa xoa chúng vào quần áo. Cô nhìn thấy một con nhím đang gặm quả dại rất hưởng thụ, chắc là không có độc… Nhưng, cô trầm tư một chút. Cô vẫn buông trái cây xuống. Đi tới vài con nhím bên cạnh, xua đuổi chúng rồi nhặt lên quả đã được gặm. Lúc này mới ăn.

Cô chỉ có một mạng. Mặc dù quả dại không có gì hại, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Nhím ăn rồi thì có lẽ sẽ an toàn hơn một chút.

Quả dại chẳng phải dạng mỹ vị gì. Vừa chua lại vừa chát, hơn nữa bên trong lại khô rắn như đang nhai sáp nến vậy. Hạ Mạt không để tâm lắm, cô đã sớm hiểu ý đồ của game.

Nếu như ngay cả điều này cũng chịu không được. Cho dù trong game sống đến cuối cùng, trở thành người mới của Trái Đất thì cũng không thích ứng được thực tế tàn khốc hơn. Tất cả những thứ này, chỉ là đem tương lai ra diễn thử mà thôi.

Hạ Mạt ăn một quả, phát hiện ra thể lực của mình chậm rãi khôi phục một điểm. Xem ra trái cây kia có khó nuốt thật, nhưng cũng không phải là không có hiệu quả. Cô lại liên tục ăn tiếp. Đên khi trong bụng cảm giác đói bụng hoàn toàn biến mất rồi mới dừng lại. Nhìn thể lực chưa khôi phục lại hết nhưng dù sao cũng được một nửa. Tay chân cô không còn bủn rủn, nghỉ ngơi một chút rồi đứng dậy. Cô cầm theo cành cây giết nhím tiếp. Tích góp đủ 100 Bối Thứ cô sẽ rời đi.

Tuy rằng tiêu hao nhiều thể lực. Nhưng một thời gian dài đứng cùng một tư thế, Hạ Mạt ám sát ngày càng đúng chuẩn. Ngày càng tàn khốc hơn. Ngay khi thể lực vừa hồi tiêu hao hết, cô nghe thấy nhắc nhở của hệ thống. “Bạn thông qua nhiều lần khổ luyện, lĩnh ngộ kĩ năng ám sát. Nhanh nhẹn: +2”

“Bạn tự mình lĩnh hội được kĩ năng ám sát. Ngộ tính: +2”

Sau khi nghe được tin tức này thì Hạ Mạt mới thở ra một hơi. Quả nhiên là vậy, sau nhiều lần thử nghiệm. Cô xác định là nếu là người thứ nhất phát hiện ra sự việc nào đó, hệ thống sẽ khen thưởng gấp đôi. Đối với một người có tố chất bình thường như Hạ Mạt, đây đúng là tin tốt.

Một điểm hai điểm thuộc tính với những người chơi sau này không có gì khác biệt. Nhưng với thời kì đầu là một trời một vực. Càng sớm tích đủ càng nhiều [Điểm thuộc tính] càng tao được nhiều cơ hội sinh tồn.

Nhân lúc nghỉ ngơi. Hạ Mạt kiểm tra bảng skills của mình.

Sự chịu đựng 5, thể lực 5, trí lực 2, nhanh nhẹn 3, sức mạnh 1, ngộ tính 4, tổng hợp giá trị thực lực: 20.

Bụi Trần không hề có cấp bậc. Nhưng lại có tổng hợp giá trị thực lực để đánh giá. Từ việc tránh nguy hiểm mà cân nhắc. Ở trong game, giữa hai người chơi tổng thực lực vượt qua 50 điểm. Người có tổng thực lực cao hơn không thể chủ động công kích người chơi thực lực thấp hơn. Thế nhưng nếu người có thực lực thấp hơn chủ động công kích thì người chơi có thực lực cao hơn có thể phản kích. Về chuyện người có thực lực thấp hơn có thể đánh được người có thực lực cao hơn hay không thì không phải thuộc phạm vi quản lí của hệ thống rồi.

Hiện tại thuộc tính cũng không lí tưởng lắm. Chí ít sự chịu đựng ảnh hưởng đến HP và thể lực ảnh hưởng lực chiến đấu bền bỉ đều không tăng lên. Nếu như từng bước làm nhiệm vụ, thì sau nhiệm vụ của tân thủ trấn cũng phải tăng đến hai mươi điểm. Hiện tại cô phải nghĩ cách khác thôi.

Nghỉ ngơi một lúc, ăn tiếp mấy trái. Đợi đến khi thể lực khôi phục một nửa. Hạ Mạt đứng lên lần nữa, cầm theo cành cây, hướng đến con nhím lao đến. Lần này cô đã lĩnh ngộ được kĩ năng ám sát nên con nhím chỉ nhận một đòn đã chết. Hơn nữa có thêm hai điểm nhanh nhẹn, tốc độ ra chiêu của cô nhanh hơn. Hạ Mạt chỉ nghe tiếng vù vù bên tai, con nhím đã ngã xuống rồi.

Cô cúi người thành thạo lấy Bối Thứ ném vào trong túi. Tính toán một chút, còn 4 cái nữa là đủ 100 rồi. Hạ Mạt vốn chuẩn bị giết tiếp nhưng cô nghe thấy âm thanh gì đó. Khắp cả thân hình trong khoảng khắc tóc gáy dựng đứng lên…
 
Last edited by a moderator:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 5: Huynh đệ
Bình luận ở đây ~

Bình Nguyên Thanh Bình có gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo một chút hương cỏ hoang sơ mà lạnh lẽo. Nhưng đây không phải là điều khiến Hạ Mạt chú ý. Âm thanh này so với âm thanh cô từng nghe thật sự rất quen thuộc.

Thậm chí không đợi xác nhận lần hai, trải qua một thời gian dài thần kinh luôn trong tình trạng căng thẳng khiến cô nảy ra phản ứng ngay lập tức. Hạ Mạt khom người xuống, nhặt hai thi thể nhím vẫn còn chưa biến mất ném vào trong bọc. Bằng tốc độ nhanh nhất, cô đi vòng qua phía sau một cây đại thụ. Nhanh chóng leo lên, ẩn nấp sau lá cây rậm rạp.

Sau khi cô ẩn giấu bản thân, thì cũng nghe được rõ ràng tiếng bước chân hướng về phía mình chạy vội đến. Hạ Mạt nghiêng đầu nghe ngóng. Bước chân không bình thường, còn có nhiều phần hỗn độn. Cô phân tích một chút. Co hai người. Hơn nữa tâm tình của họ đang rất hoảng loạn. Từ những bước chân lộn xộn có thể thấy là họ không có chút kinh nghiệm nào.

“Nhanh lên, nhanh lên đi. Bên này có nhiều cây lắm, trốn ra sau đi.” Một giọng nói vang lên, anh vừa nói vừa thở dốc. Cô có cảm giác như người này đã thật sự mệt muốn đứt hơi. Sau khi nghe anh nói, sau anh là một người khác cũng hướng về cây đại thụ chạy đến.

Hạ Mạt hơi hơi nhíu mày. Sau đó nhìn thân cây mà mình nấp, xác nhận là mình che giấu vô cùng tốt lúc này mới khống chế hơi thở của mình. Để người phía dưới không phát hiện cô. Cô nhẹ nhàng đẩy ra vài chiếc lá cây che ở trước mắt, nhìn xuống dưới. Chỉ thấy hai thiếu niên đang sợ hãi trốn dưới cây mà cô đang nấp. Bọn họ còn mặc quần áo tân thủ, quần áo rất đơn sơ. Đi chân đất. Bởi vì ở góc độ của Hạ Mạt không thể nhìn thấy họ nên không đoán được tuổi, tuy nhiên. Theo trực giác của cô thì tuổi của họ cũng không lớn.

“Anh, chúng ta…chúng ta ở đây là an toàn?” Một giọng nói khác vang lên. Tiếng nói của cậu rất giống với âm thanh kia, nhưng vẫn còn hơi trẻ con một chút. Nhưng tiếng nói của cậu bây giờ vì căng thẳng cùng sợ hãi nên hết sức cứng cỏi. Căng thẳng đến mức không chú ý là sẽ đứt gãy vây.

“Ừm” Người được gọi là anh trầm trầm đáp một tiếng rồi đưa tay ôm người kia vào lòng. Muốn cho em mình một cái ôm an toàn. Nhưng cái ôm này không có mấy tác dụng trấn an. Chí ít là khi cô nhìn sang, chỉ thấy thân thể của anh đang kịch liệt run rẩy. Phảng phất như liễu trước gió thu.

Hạ Mạt không nhìn bọn họ nữa. Dời ánh mắt chuyển về hướng bọn hắn chạy đến. Cô chỉ nhìn thấy trên đồng cỏ xa xa, có một đám người. Nhưng vì khoảng cách quá xa, không thể nhìn rõ những người kia đang làm gì. Chỉ có thể nhìn thấy rất nhiều người nhốn nháo. Thỉnh thoảng có nhiều điểm đen hướng ra xung quanh chạy ra.

Xem ra phần lớn người chơi đều biết hiện tại xảy ra chuyện gì. Thậm chí có người kiên cường vì sự tồn tại của bản thân mà chiến đấu.

“Anh, ba mẹ đã chết thật rồi sao? Thật là như vậy sao?” Dưới cây, âm thanh của người em đã run lên rồi. Hạ Mạt nghe được bên trong là cảm giác không thể tin tưởng. Bi thương sâu sắc cùng hoang mang. Loại cảm giác này cô không lấy làm xa lạ. Cô cũng đã từng như vậy. Thế nhưng, đã rất lâu rồi…

“Không, hẳn là lừa gạt chúng ta thôi” Người anh do dự chốc lát mới trả lời như vậy. Nhưng giọng nói của anh tràn đầy không chắc chắn. Giống với em mình là một loại đau thương vô tận.

“Chúng ta sẽ chết sao?” Sau một chốc, người em lại đặt câu hỏi.

Người anh còn chưa kịp trả lời. Đã nghe xa xa truyền đến âm thanh huyên náo trong tiếng bước chân lộn xộn. Xen vào đó là một vài tiếng kêu thảm thiết.

“Không! Tha mạng cho tôi. Xin tha mạng!”

“Không, đừng giết tôi!”

“A….”



Tiếng la hét thảm thiết phá vỡ Bình Nguyên Thanh Bình. Giống như một lưỡi dao sắc bén xuyên qua mặt ngoài của thuỷ tinh. Âm thanh chói tai khiến tóc gáy dựng đứng cả lên. Âm thanh hung hăng xuyên qua Hạ Mạt, càng mạnh mẽ hơn khi xuyên qua hai anh em dưới cây. Hạ Mạt không rảnh quản bọn họ huynh đệ tình thâm gì đó. Lập tức nhìn sang phương hướng có những âm thanh đó.

Chỉ thấy từ rừng cây cách chỗ nào không xa. Một người đàn ông có vóc dáng to lớn đang quơ một tấm gỗ thô ráp không ngừng đuổi theo những thanh niên gầy yếu. Tấm gỗ của anh ta giơ lên, tàn nhẫn hạ xuống. Nếu bị đánh trúng sẽ lập tức máu tươi chảy ròng ròng. Dù đối phương có quỳ xuống xin tha thứ anh ta vẫn như cũ hung hăng đánh. Đến khi đối phương tử vong thì thôi.

“Anh, có phải tên kia đến rồi không?” Dưới cây, âm thanh của người em trầm thấp cộng với run rẩy truyền đến. Thuận tiện vùi sâu thân thể vào ngực người anh. Cả người run rẩy không dừng lại được.

Xem ra hai người này vừa mới đến trấn đã gặp qua người kia. Hơn nữa còn là may mắn trốn thoát khỏi anh ta. Hạ Mạt nhìn chăm chú vào người đàn ông kia. Từ cường độ ván gỗ và độ cao mà phân tích khách quan thuộc tính của người đàn ông này. Việc này với một người mới đến là một chuyện không có cách nào làm được. Nhưng với Hạ Mạt thì không khó. Không lâu sau trong tương lai, những người sống sót đều học được khả năng phân tích này.

Thứ gọi là “biết người biết ta trăm trận trăm thắng” chính là trước khi giao thủ liền phân tích năng lực của đối phương rồi so sánh với năng lực của chính mình. Như vậy thì mới đảm bảo cho mình cơ hội sống sót.

Tuy rằng HP và thể lực tạm thời không thể thấy được. Nhưng người này sức mạnh ít nhất cũng 6 điểm. Người đàn ông này trước khi tiến vào kho động lạnh nhất định là người rèn luyện thể lực rất tốt. Bằng không, lực cánh tay của anh sẽ không thể mạnh như vậy. Nhưng động tác của anh rất ngốc, tốc độ cũng không nhanh. Có thể thấy nhanh nhẹn chắc chắn không cao. So với cơ thể cao to của anh ta chắc có ít nhiều liên quan đến nhau?

Hạ Mạt không muốn xung đột với người đàn ông này chút nào. Nhưng vẫn đem năng lực của đối phương và bản thân cân nhắc. Cuối cùng phân tích được nếu cô và người đàn ông này đối kháng. Thắng bại là 50:50

Chiến đấu như vậy rất thiệt. Cô tuyệt đối sẽ không lãng phí thời gian cùng thể lực như vậy. Nếu người kia không phát hiện mình, cô tuyệt đối sẽ không trước mặt người kia lượn lờ. Về phần hai anh em đang run rẩy dưới cây… tự cầu phúc đi! Vào trong tình trạng này, ai rảnh quản chuyện sống chết của người khác?

Quyết định xong. Hạ Mạt ẩn nấp sâu bên dưới lá cây. Không quan tâm đến tiếng kêu la bên ngoài. Nhắm hai mắt lại.

Cô cần nghỉ một chút. Cô đã tiêu hao quá nhiều thể lực rồi.
 
Last edited by a moderator:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 6: Huynh đệ (Tiếp)
“Van xin anh, thả em tôi ra.. Muốn giết giết tôi là được rồi. Buông em tôi ra đi”

Lại là một thanh âm huyên náo, người nào đó đến rồi. Tiếp theo là âm thanh lôi lôi kéo kéo, kèm theo đó là tiếng người anh cầu khẩn dưới tàng cây.

“Hừ” Một âm thanh ồ ồ phát ra. Kèm theo đó là một tiếng thở dốc nặng nề. Hạ Mạt nhắm mắt lại, trong tay cành cây chuyển từ tay này sang tay kia, nắm lại. Động tác rất nhỏ, như không phải của cô. Ngực cô phập phồng. Chuyện này thật sự quá mức bình tĩnh như tranh vẽ.

“A” Lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết, tiếp theo là một tiếng kêu khác càng thảm thiết hơn. Vừa yếu đuối vừa nức nở khóc chạy vội đến “Không…không được giết anh! Không được” Lại là lằng nhà lằng nhằng tiếng khóc cùng âm thanh truyền đến.

Hạ Mạt không nhìn được phát ra tiếng thở dài. Hai người này đúng là huynh đệ tình thâm mà. Tại hoàn cảnh như thế này bộc lộ chân tình như vậy khiến cô thật sự có chút cảm động! haiz.

Phía dưới là tiếng đánh nhau rất lâu. Điều này làm Hạ Mạt ngược lại có chút bất ngờ. Hai người kia thể trạng không cao lớn lắm. Đặc biệt là người em có chút gầy yếu. Người đàn ông kia bắp thịt cuồn cuộn, hơn nữa còn có sức mạnh. Thực chiến có lẽ đã trải qua rồi. Làm sao cả buổi như vậy mà trận chiến chưa kết thúc?

Thật sự là kì lạ. Hạ Mạt đẩy lá cây ra, nhìn lại. Chỉ thấy hai anh em ôm chặt bắp đùi người đàn ông kia. Cả người đều là máu me bê bết. Xem ra không kết thúc chiến đấu thì cũng chẳng kéo dài bao lâu được nữa. Quả nhiên sau một hồi, hai huynh đệ đều không động đậy nữa.

Nhìn như vậy có lẽ là bị loại rồi. Sinh mệnh cứ như vậy trôi qua, khiến người ta không khỏi thổn thức. Khoé môi cô khẽ động, vẽ thành một nụ cười. Nhưng rồi cũng thu lại.

Ở trong Bụi Trần, nhân vật sau khi tử vong. Kho đông lạnh trong một thời gian rất ngắn sẽ bị tiêu huỷ. Nhưng ở trong game thì thi thể căn cứ vào vị trí bản đồ cao thấp trải qua một thời khác nhau mới biến mất. Đây là bản đồ người mới. Thi thể sẽ bảo tồn một giờ. Sau đó hệ thống sẽ làm mới toàn bộ bản đồ . Điều này ý nghĩa giống như chủ nghĩa nhân đạo vậy. Dù sao nhiều người chơi có thể là anh chị em, hoặc người thân, bạn bè. Ít nhất thì cũng phải lưu lại cho người khác một chút thời gian để tìm thi thể hoặc cùng lắm là cướp đoạt vật phẩm .

Hai anh em nhà nọ không nhúc nhích, chỉ ôm thật chặt người kia. Tựa như chết cũng không buông tay. Người đàn ông kia nhấc tấm gỗ lên, thở hổn hà hổn hển. Ngay cả Hạ Mạt trên cây cũng có thể cảm nhận được sự mệt mỏi của anh ta. Anh đứng ở đó, thân thể loạng choạng. Nhìn hai người đang ôm chân mình. Chật vật giơ đùi phải, dùng sức đá thi thể của người anh đi. Nhưng không thành công, khiến anh có chút bực bội. Thuận tay dùng tấm gỗ trong tay nảy thi thể ra. Cuối cùng thân thể bị anh ta đạp ra.

Người anh giống như một trái banh, lăn lăn vài vòng trên cỏ rồi mới dừng lại.

Đá văng thi thể của người anh. Người kia lại bắt đầu nghĩ biện pháp với thi thể của người em. Người em nhỏ hơn một chút, so với thân thể người anh dễ dàng hơn. Chỉ thấy người kia đạp một đạp, thân thể kia liền ngửa mặt trên cỏ.

Cuối cùng không còn gánh nặng. Người đàn ông cúi người , hai tay chống trên đầu gối, há miệng. Hô hấp đến khi hả giận. Bộ dáng cực kì mệt mỏi. Anh đứng một hồi, cuối cùng cũng ngồi trên mặt đất, cúi mặt thở dốc một hồi. Sau khi hơi thở bình thường trở lại, lúc này mới loạng choạng đứng lên. Anh nhìn xung quanh, tuy rằng mới giải quyết xong không ít người chơi. Nhưng trong ánh mắt anh có một ít kinh hoàng. Không dám một chỗ ở lại quá lâu, liền chạy đi.

Hạ Mạt ngồi trên cây, chỉ chờ xung quanh bình tĩnh lại. Không có người hướng về phía này chạy đến thì mới tuột xuống. Đứng trên mặt đất.

Cô lấy ra từ túi thi thể của mấy con nhím, nhét vào dưới góc cây rồi mới nhìn về thi thể của hai người không xa kia. Cũng không biết vì sao cô đi đến thi thể người anh. Dừng lại, mặt không đổi sắc lật người kia lại. Tuổi rất trẻ, mới mười tám mười chín tuổi. Bởi vì bị đánh mà khắp mặt mũi đều bầm dập. Người khác khó lòng mà nhìn rõ khuôn mặt, nhưng có thể thấy là một khuôn mặt điềm đạm thanh tú. Hạ Mạt nhìn cánh tay mảnh khảnh cùng thân người. Khẽ cười nhạt. Người như vậy vào trò chơi vốn là đi tìm chết.

Cô nâng mắt, trong con ngươi không có bất kì cảm xúc nào. Chuyện như thế này dưới cái nhìn của cô sớm đã thành quen. Thế nên cô không nhìn hắn, nắm chặt cành cây trong tay xoay người đi vào sâu khu rừng.

Bỗng nhiên, mắt cá chân bị tóm lấy.

Hạ Mạt kinh hãi, theo bản năng đạp một cước. Chỉ thấy đá phải một thứ gì đó rất mềm, có cái gì đó bay ra ngoài. Lộn mấy vòng trên đấy rồi mới ngừng lại. Vào lúc này cô mới định thần nhìn lại, thì ra là người em. Cậu chưa chết. Có lẽ lúc nảy chỉ bị người kia đánh cho hôn mê bất tỉnh, nghỉ ngơi một chút thì tỉnh lại. Mà Hạ Mạt đi qua đúng lúc ấy. Vì vậy cậu mới chờ cô đi qua để bắt lấy mắt cá chân của cô.

Tuy rằng Hạ Mạt một đá này là dùng toàn lực. Nhưng sức mạnh của cô thật sự quá yếu. Không tạo thành bao nhiêu thương tổn cả. Người em bị trọng thương chỉ lăn một vòng, sẽ không tạo thành những tổn thương không cần thiết. Cậu cứ như vậy mà nằm trên đất, cũng không có động tác gì, chỉ là vai hơi động đậy.

Hạ Mạt nhìn thấy bờ vai run rẩy của cậu. Trong lòng không khỏi thở ra một hơi. Cũng tốt, còn chưa chết.

Đó không phải là Hạ Mạt lương thiện. Chỉ là trong Bụi Trần có một quy định ngầm, ngươi chơi có thể thu được một nửa [Điểm thuộc tính] của đối thủ đầu tiên. Đồng thời chỉ có người đầu tiên mới có thể được điều đó. Vì lẽ đó, cô hi vọng người đầu tiên mình giết sẽ là người có thuộc tính cao. Cho dù không phải thượng đẳng người chơi thì chí ít cũng không phải người chơi yếu đuổi. Không thì thật sự lãng phí lần đầu đánh giết.

Tuy rằng người này còn sống nhưng dáng dấp kia không xa cái chết. Nếu như chết rồi, hệ thống sẽ đem tính lên đầu cô. Như vậy chẳng phải kế hoạch lần đầu đánh giết của cô cứ vậy xong đời? Hạ Mạt không khỏi nhíu mày. Thực sự buồn bực. Vô duyên vô cớ sao lại có chuyện như vậy chứ?
 
Last edited:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 7: Kẻ cơ bắp
Bình Luận ở đây

Ngay khi Hạ Mạt nghĩ vậy thì nhìn thấy vai người kia run run tần suất ngày càng chậm, mắt muốn đóng lại. Cô không nhịn được muốn mắng người. Không phải muốn chết đấy chứ? Dựa vào! Nếu như lúc này cậu chết, không phải cô quá thiệt thòi sao? Cô có chút cảm giác bực bội thở dài một hơi. Nhìn xung quanh. Cô nhớ là lúc nảy thấy một cây Đại Kế, đó là nguyên liệu làm thuốc trị thương tốt nhất của thời kì đầu của trò chơi. Mặc dù so với thuốc thật thua kém rất nhiều. Nhưng lúc này giữ mạng cũng không phải không thể đi.

Cô tìm được bóng cây mà cây Đại Kế mọc rất nhanh. Hạ Mạt vội vã chạy đến, nhanh chóng hái lấy. Bởi vì cô không học kĩ năng thu nhập nên thảo dược không hoàn chỉnh. Hiệu quả cũng sẽ suy giảm. Nhưng vào lúc này ai rảnh đi quản mấy quy định vớ vẫn này?

Cầm lấy thuốc, Hạ Mạt đi đến bên người cậu. Vừa chà vừa nghiền nát thảo dược. Đợi chất lỏng chảy ra, cô vội vã đem nó thoa lên vết thương lớn nhất, ở gần đầu.

Tuy rằng cây Đại Kế này công dụng đã giảm đi, nhưng đối với người mới chơi thập phần hữu hiệu. Rất nhanh, thanh HP vốn dĩ không còn chút máu nào dần khôi phục một điểm. Trên vết thương cũng không chảy máu nữa.

Tốt rồi, trong thời gian ngắn chắc sẽ không chết.

Hạ Mạt thoả mãn kiểm tra trạng thái của người này. Dựa theo tình huống này, hiện tại không có ai công kích cậu, thì sẽ tuyệt đối không chết. Như vậy chính cô cũng không cần lo lắng vô duyên vô cớ mất lần đầu giết người. Từ đó thu hoạch được một đống rác rưởi thuộc tính. Vì vậy nên cô thả người này ra, không hề do dự xoay người rời đi. Cô đã lãng phí không ít thời gian rồi, không thể tiếp tục lãng phí thời gian như vậy được.

Chỉ là ngày hôm nay đúng là ngày xui xẻo. Cô vừa muốn nhấc chân rời đi, thì người kia tỉnh rồi. Lại tiếp tục như trước, lần nữa giữ mắt cá chân của cô. Sau đó là âm thanh từ miệng cậu thều thào: “Van cầu chị, cứu cứu... Cứu cứu..."”

“Buông tay” Hạ Mạt mặt không đổi sắc nhìn người đang lôi kéo mắt cá chân mình. Khi cậu ngẩng lên chỉ thấy một mặt bầm dập. Đôi mắt kiên định nhìn mình, tựa hồ không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua. Chỉ có điều, Hạ Mạt không có tâm tư làm thánh mẫu. Tình huống như vậy, giữ chính mình không thương tổn đã khó. Ai còn có thể quản người khác chết sống ra sao chứ?

"Van cầu chị, cứu cứu anh em." Tuy rằng Hạ Mạt đã rất rõ ràng cự tuyệt thiếu niên thỉnh cầu, nhưng người trẻ tuổi hiển nhiên vẫn cứng đầy, thậm chí cậu lật người, lại dùng cái tay còn lại đồng thời ôm lấy mắt cá chân của cô, tiếp tục kiên trì khẩn cầu.

Hạ Mạt nhíu mày. Chẳng lẽ cậu ta chỉ biết ôm bắp đùi thôi sao? Vừa mới dùng nó với người đàn ông to lớn kia cũng chiêu này. Giờ với cô cũng dùng sao? Cô cười lạnh. Đây không phải là chuyện buồn cười, cô không có tâm tư ở đây so đo với cậu. Tuy rằng đạp cậu là xong, nhưng điều này không phải là ý kiến hay. Người này thật vất vả mới khôi phục một điểm HP, nếu như đạp một cái đem cậu giết chết. Cô thật sự mất nhiều hơn được. Hạ Mạt bất đắc dĩ, trực tiếp ngồi xuống. Dùng sức đẩy bàn tay của thiếu niên kia ra.

Thiếu niên vốn là bị trọng thương, mất sức rất nhiều. Cho dù cô sức mạng khá yếu, nhưng đối phó cũng không tốn nhiều công sức.. Cậu nhìn thấy hai tay mình sắp bị cô dời đi thì dùng hết sức bình sinh, van xin người trước mặt, "Không nên như vậy, xin chị mà, cứu anh em đi..." Cậu lời còn chưa dứt, liền nhìn thấy một cái bóng từ trong rừng cây hướng về hai người nhào tới.

Đó không phải là người đàn ông đuổi giết mình và anh sao? Thiếu niên sợ đến độ mặt mũi trắng bệch. Theo bản năng quát to: “Cẩn thận”

Hạ Mạt đang dùng sức đẩy người thiếu niên. Bỗng nhiên nghe cậu cô cẩn thận, đầu óc chưa kịp có phản ứng nhưng vì đã sớm trải qua nhiều trận chiến nên ngay khi não chưa có phản ứng thì cơ thể đã phản ứng lại. Cô xoay người, hai tay nắm chặt cành cây giơ lên. Hướng về phía đang vù vù đến mà chặn lại. Chỉ nghe “rắc” một tiếng. Cành cây trong tay cô gãy!

May mắn là vì cành cây này mới từ trên cây lấy xuống. Còn mới, tuy rằng bị đối phương bẻ, nhưng hoàn toàn chưa bị gãy đôi. Cành cây vốn mềm mại, thân cây bẻ gãy nhưng một bộ phân nhỏ gắn lền với bộ phận mềm mại nên tạo thành một góc độ cong, dù gãy nhưng chưa đứt đôi.

Cũng vì chưa gãy hoàn toàn, nên có thể miễn cưỡng ngăn lại được sự công kích kia.

Hạ Mạt lúc này mới nhìn rõ. Thì ra sau lưng cô phát động tấn công không phải ai khác, chính là người đàn ông đánh chết hai người kia. Khi cô ở trên cây, chỉ biết thân hình anh vạm vỡ. Hiện tại ở gần mới thấy người đàn ông này gần một mét chín, hai tay cơ bắp cuồn cuộn. Gương mặt nghiêm khắc, dữ tợn vô cùng.

Anh ta liên tục thở hồng hộc. Có thể thấy thể lực đã tiêu hao không ít. Nhưng cho dù như vậy, công kích kia làm cô không chống đỡ nổi. Hai tay đau đến mức một nát ra rồi.

Phán đoán của cô sai rồi. Người đàn ông này sức mạnh phải 10 điểm trở lên. Nếu như không phải anh ở trạng thái này đã bị mất sức không ít. Chỉ sợ cô không đỡ nổi một đòn. Nhìn người đàn ông khát máu. Chỉ sợ ngày hôm nay nếu cô không ứng chiến thì cũng không chạy thoát sự truy sát của anh.

Cũng được, nếu sức mạnh của anh đúng như cô nghĩ. Vậy giết anh, cô có thể thu được 5 điểm sức mạnh. Tại thời điểm đầu này cô hẳn là có lợi. Đã như vậy… Ánh mắt cô trở nên lạnh lẽo. Đừng trách tôi lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn.

Rồi trong nháy mắt, thân thể của cô ngã về bên trái.

Người kia không ngờ Hạ Mạt sẽ đột nhiên ngã xuống. Trong tay không kịp thu hồi sức mạnh, liền mất đà nên mất phương hướng ngã xuống. Mà người thiếu niên kia ngược lại cũng giật mình. Cậu thấy có người muốn ngã xuống trên người mình. Lập tức nén đau lăn sang một bên.

Trên đất lúc này có một tảng đá phủ đầy rêu. Người này lảo đảo tất nhiên sẽ bị đụng phải tảng đá. Tuy rằng trước khi đến anh đã kịp lấy tay cản lại. Nhưng vẫn bị đập vào hai gò má, đau đến mức khiến anh nghiến răng.

 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 8: Kích Sát
Bình Luận ở đây

P/s: Thật ra An Hạ thấy rằng truyện này quá bạo lực *khóc* thế nhưng lúc nào tác giả cũng thêm một chút chi tiết để giảm nhẹ sự tàn bạo ấy. Không biết mọi người có nhìn thấy không >.<
Kẻ cơ bắp lấy tay ôm lấy hai gò má tổn thương. Anh trầm trầm hừ lạnh một tiếng rồi đau đớn hít thở. Chỉ nhìn cũng có thể biết được là cực kì đau đớn. Lần va chạm này khiến anh nổi đom đóm mắt. Thậm chí tầm nhìn phía trước cũng dần mơ hồ. Nhưng anh tuyệt nhiên không nằm xuống. Tuy rằng thân thể đã mụ đi, nhưng ý thức biết rõ. Giờ phút này đâu đâu cũng nguy hiểm. Nếu anh gục ngã, chỉ sợ là thật sự mãi mãi không bao giờ tỉnh dậy được nữa.

Kẻ cơ bắp này bên ngoài to lớn, thế nhưng đầu óc cũng không tỉ lệ nghịch cho lắm. Anh một tay ôm mặt, một tay khác cầm tấm gỗ. Sau đó dùng sức chống trên đất, để cho mình có một điểm tựa. Không đến nổi vì lần va chạm này mà bước đi lảo đảo. Anh lắc đầu, nhìn thấy nằm cách đó không xa là người thiếu niên đang cố gắng đẩy nửa người lên. Kinh hoảng nhìn mình. Anh nảy sinh độc ác, nghiến răng. Giơ cao tấm gỗ rồi hướng về người thiếu niên bước nhanh đến. Anh hận không thể một giây tiếp theo giết chết người này!

Ngay thời điểm kẻ cơ bắp đến gần người thiếu niên kia, bỗng nhiên có một lực rất lớn đang hướng về phía anh đập mạnh. Kẻ cơ bắp vì lực này mà lảo đảo, đứng không vững suýt chút thì té ngã. May mắn trong tay anh còn có một tấm gỗ, lần nữa lại làm trụ cho anh. Trợ giúp anh đứng lại vững vàng. Nhưng chính lúc này, anh mới phát hiện. Trên lưng của anh có một người khác!

Thiếu niên trợn mắt chứng kiến tất cả những phát sinh bất ngờ này. Anh chỉ nhìn thấy kẻ cơ bắp kia hướng về phía mình bước đến. Anh đang có cảm giác hoảng loạn tột độ thì nhận ra cô gái trẻ vừa mới biến mất lại xuất hiện. Hơn nữa, cô hướng về kẻ cơ bắp kia chạy đến với tốc độ ánh sáng. Trong nháy mắt đã nhảy vọt lên trên lưng của kẻ cơ bắp, hai chân gầy gò đang dùng sức kẹp lấy hông của anh!

Hạ Mạt gắt gao dùng chân siết lấy eo của kẻ cơ bắp. Thân thể đối phương cứng đờ. Ngay lập tức phát hiện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Anh bắt đầu vung vẩy thân thể liên hồi, muốn Hạ Mạt rớt xuống đất. Cô nghiến chặt răng, dùng cánh tay bóp thật chặt cổ anh. Chết vì ngạt thở trong Bụi Trần là một cách tử vong rất dễ dàng, chỉ cần lực mạnh. Dùng chiêu này chí tử đối phương tuyệt đối có khả năng.

Bỗng nhiên, sau lưng cô đau đớn truyền đến. Hạ Mạt nhìn lại, phát hiện rằng kẻ cơ bắp kia hướng tấm gỗ sau lưng nỗ lực gõ. Bởi vì chính cô đang ở trên lưng anh nên tấm gỗ kia không chút khách khí đập vào chính mình.. Sức mạnh của anh rất lớn, nhưng vì thể lực tiêu hao nên đã vơi đi không ít. Nhưng một đòn cũng khiến cho Hạ Mạt cảm giác như da thịt muốn nứt ra rồi. Cô cắn chặt răng hơn nữa. Nhìn thấy tấm gỗ lần thứ hai hướng lưng mình nện xuống.

Tiếp tục như thế tuyệt đối không được!

Tiếp tục như vậy, cô nhất định sẽ bị người đàn ông này giết chết!

Cho dù kẻ cơ bắp này không có đủ sức để lấy mạng mình. Nhưng nếu bị đánh như vậy thêm mấy lần, cô không trầy da tróc vảy thì cũng sẽ bị đánh đến gãy xương. Cô lại không có vũ khí, cành cây duy nhất bị đánh gãy khiến cô hoàn toàn mất đi sức chiến đấu. Cô định là liều một phen giết chết người này, nhưng chỉ sợ nếu tiếp tục như thế. Chính cô mới là người bị giết chết.

Từ bỏ?

Hạ Mạt nhớ đến thứ gì đó. Cô đưa tay vào trong túi, lấy ra mấy cây Bối Thứ của con nhím. Nhanh chóng dùng hai tay nắm chặt. Trong lúc tấm gỗ đánh xuống, cô giơ cao Bối Thứ cứng như đá, không chút do dự đâm vào vị trí động mạch cổ trên người kẻ cơ bắp.

Anh dường như là cực kì thống khổ. Đau đớn như thế, lực đạo nảy sinh tàn bạo thêm mấy phần. Hạ Mạt chỉ thấy phần lưng đã bị đánh đau như sắp gãy. Cảm giác đau đớn bỏng rát khiến cô nhịn không được hét lớn. Cô rút Bối Thứ ra, khoảng khắc đó máu theo Bối Thứ phun ra ngoài. Hạ Mạt không né kịp, bị máu phun lên đầy mặt.

Tay của cô không hề dừng lại. Tiếp tục nắm chặt Bối Thứ, liên tiếp ở cổ người kia đâm đến.

Gáy vốn là chỗ yếu ớt trên cơ thể con người. Cho dù là một người cường tráng bị đánh tàn nhẫn như vậy lên gáy thì cũng khó mà chống đỡ nỗi. Thân thể anh từ từ khom xuống. Cho dù như vậy, tấm gỗ trong tay anh vẫn không ngừng đánh mạnh vào lưng Hạ Mạt. Cô chỉ thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều muốn nổ tung rồi. Cô ngày càng tăng lực đạo, dùng Bối Thứ đâm liên tiếp vào cổ của anh.

Cuối cùng, tấm gỗ rơi trên nền đất. Phảng phất như một quả núi lớn ầm ầm đổ nát. Kẻ cơ bắp ngã ra đất, trên lưng anh- Hạ Mạt cũng bị anh đè. Sau lưng tổn thương hơn nên khi chạm phải đất, cô liền hét to đau đớn.

“Chúc mừng bạn đã giết chết thành công địch thủ”

“Đây là lần đầu tiên bạn giết chết địch thủ trong Bụi Trần, bạn sẽ thu được một nửa điểm thuộc tính của đối phương. Sinh mệnh: +4, Nội lực: +3 Sức Mạnh: +6 Nhanh nhẹn: +0, Trí lực: +0”

Trong lúc cô đang gào thét thì nghe được tiếng hệ thống nhắc nhở. Tuy máu của cô gần hết nhưng vì sinh mệnh tăng 4 điểm nên thanh HP cô lập tức cộng thêm một điểm. Sinh mệnh tạm thời không lo, nhưng thể lực của cô hầu như không có. Thể lực chỉ có thể nghỉ ngơi mà khôi phục, không thể vì điểm thuộc tính tăng cường mà khôi phục. Vì lẽ đó, Hạ Mạt chỉ có thể mặc kệ bị đè, cả buổi đều không đẩy ra.

Người này thuộc tính quả nhiên rất cao. Tuy rằng nhanh nhẹn cùng trí thấp, thế nhưng HP, thể lực đều rất cao. Đặc biệt sức mạnh lại đến 6 điểm! Khó mà tưởng tượng được mới vào sức mạnh của người này đã được phân là 12 điểm! Nếu như không phải anh đã hao tổn sức chiến đấu bớt, sợ rằng cô không thể nào thắng nổi mất.

Cô thở dốc. Trong kí ức của cô, cô đã rất lâu không mệt như vậy. Hơn nữa một người đàn ông rất nặng đè lên người mình, cô ngay cả hít thở cũng có vấn đề. Hai tay cô bủn rủn duỗi trên đất. Không thể giơ lên được. Cô mở to mắt, nhìn bầu trời. Rừng cây rậm rạp như vậy che khuất mất ánh mặt trời. Đây cho dù chỉ là biên giới của rừng rậm, nhưng… có cảm giác mặt trời thật xa vời.

Hiện tại chỉ có thể như vậy sao? Chẳng mấy chốc sẽ có những người chơi khác đi đến đây. Cô hiện tại mất sức chiến đấu rồi, chẳng lẽ phải ở đây chờ chết sao?

Lẽ nào trọng sinh lần nữa lại để chết ở đây ư?

“Chị… Chị còn sống không?” Ngay khi tâm trí của Hạ Mạt trở nên mông lung, thì âm thanh non nớt khàn khàn hoà cùng tiếng thở dốc bên cạnh cô vang lên.
 
Last edited:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 9: Buông Tha
Bình Luận ở đây

Hạ Mạt chật vật tìm cách xoay đầu. Cô chỉ có thể nhìn thấy được bên phải mình có một người. Cậu thở hồng hộc, khom người nói chuyện với mình.

Người này… thật quen.

Cậu mặc một bộ đồ tân thủ, mặt lốm đốm máu tươi. Trên đầu còn có một vết thương rất lớn. Mặc dù đã có rất nhiều thảo dược đắp vào nhưng trên da vẫn còn rất nhiều vết máu sót lại. Người này, không phải là thiếu niên kia sao?

Hạ Mạt thấy buồn cười. Cô nghĩ về tương lai hơi xa rồi. Người lấy mạng mình không phải đến rồi sao? Tình huống lúc này có bao nhiêu phiền phức chỉ e là người này đã thấy rõ ràng. Cô không nhịn được thở dài. Lúc nảy chính cô cũng thô lỗ không ít. Đáng lẽ phải chờ kẻ cơ bắp giết thiếu niên này rồi mới động thủ mới đúng. Hiện tại làm cho người khác được lợi rồi.

Lần này thật sự là hết cách.

Cô bỗng nhiên nản lòng, cô đánh giá mình quá cao rồi. Cho dù cô có thể sống lại lần nữa nhưng nhìn lại, tất cả đều giống nhau thôi. Cô chậm rãi nhắm mắt, chờ đối phương động thủ.

“Không… đừng nói là chết…” Thiếu niên trong âm thanh đã có sợ hãi cùng run rẩy. Nghe được giống như sắp khóc đến nơi. Cậu nhìn thấy hai mắt Hạ Mạt nhắm lại, sợ đến mức vỡ mật. Cậu ngồi xổm xuống. Sau đó lại đưa tay đến gần mũi của Hạ Mạt. Cảm thấy có một luồng khí ấm áp thở ra nội tâm liền an tâm. Cậu thở ra một hơi, ngồi xuống đất. Lúc này Hạ Mạt mở mắt, làm cho cậu sợ hãi la một tiếng. Nhưng âm thanh chưa có phát ra cậu liền che miệng lại.

“Sao chưa ra tay?” Hạ Mạt lạnh lùng nhìn thiếu niên này. Cô có chút mệt mỏi, không biết cảm giác chờ chết là một cảm giác rất dày vò sao?

“Ra tay? Ra tay cái gì? ” Thiếu niên trợn to mắt, âm thanh run rẩy nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh lại. Nhưng Hạ Mạt vẫn như cũ dửng dưng nhìn cậu đầy lạnh lùng khiến cho khuôn mặt đầm đìa máu tươi kia có chút sợ hãi.

“ không giết ta sao? Thuộc tính của ta đúng là rất tốt. Nếu giết ta có thể đạt được một thành tựu đấy” Hạ Mạt có chút phẫn nộ, chẳng lẽ mình sẽ bị người không biết gì thế này thủ tiêu sao? Thật sự là…

“Tại sao em phải giết người lạ như chị chứ!” Đôi mắt của thiếu niên mở càng to. Nhưng cậu dường như nhớ ra điều gì đó, vội vàng lắc đầu.

“Chị nói em giết chị đi để em trở thành con người to lớn kia sao? Không. Em không muốn!!”

“…” Hạ Mạt nhìn cậu, đột nhiên cảm thấy buồn cười. Người đơn thuần như vậy thật giống cô trước đó. Sau đó thì sao? Một lần lại một lần xem thấy chém giết, nhiều lần chết chọc khiến cho bản tính đã sớm mục ruỗng. Cô cười lạnh, thể lực của cô đang hồi phục dần dần. Cô chậm rãi nói, có phần lãnh khốc: ”Cứ như vậy, người chết là ngươi”

Gương mặt của thiếu niên chợt tái nhợt. Cậu không thể tin nhìn Hạ Mạt, ngay cả thân thể đều run lên.

“Còn chưa ra tay” Hạ Mạt muốn đẩy người trên người ra. Nhưng vẫn chưa đủ. Cô bực bội, thậm chí mang thêm mấy phần tàn nhẫn quay về phía thiếu niên kia mắng. Dứt lời, cô nhắm mắt lại. Không thèm nhìn cậu nữa.

Lại một lát sau, thiếu niên kia vẫn chưa động thủ. Hạ Mạt cảm thấy lòng lạnh hơn mấy phần, thể lực của cô đang dần hồi phục. Đợi thêm một chút nữa, phải một chút nữa thôi cô có thể đẩy người đàn ông kia. Đến lúc đó… Tiểu tử, đừng trách cô không cho cậu cơ hội.

“Chị có thể cử động? Em giúp ngươi đẩy tên này ra” Thiếu niên rốt cục lại nói chuyện. Tiếng nói vững vàng hơn, không có run rẩy, cũng không có nức nở. Chỉ là lời cậu nói làm cô kinh ngạc. Cô lần nữa mở mắt ra, trừng mắt nhìn cậu. Thiếu niên kia khịt khịt mũi, kéo một cánh tay của kẻ cơ bắp. Nở một nụ cười với cô. Nhưng nụ cười ấy thật sự quá khó coi.

“Nhanh một chút, em không có nhiều sức đâu”

Hạ Mạt thoáng ngờ vực, lẳng lặng nhìn thiếu niên. Cô đang phân tích xem lời nói của cậu thật hay giả.

“Chị nhanh lên được không? Em thật sự không có nhiều sức đâu” Thiếu niên làm như lời cậu nói, kéo tay người kia mà thở dốc.

Ánh mắt Hạ Mạt bỗng nhiên tối sầm xuống. Cô dùng sức đẩy thi thể kia ra. Nhờ có thiếu niên giúp nên dễ dàng đẩy thi thể kia ra. Một giây tiếp theo, Hạ Mạt nhảy lên. Đẩy ngã thiếu niên kia trên đất. Cô giơ cao Bối Thứ trong tay, hướng về phía thiếu niên, lạnh nhạt nói “Ta nói rồi, ngươi sẽ phải hối hận”

Thiếu niên phảng phất như sợ đến choáng váng, cứ như vậy nằm trên đất. Hoảng sợ nhìn Hạ Mạt trên người mình.

Đến giờ phút này, Hạ Mạt mới phát hiện thiếu niên này có một đôi mắt cực kì đẹp, trắng đen rõ ràng, hoàn mỹ mà đơn thuần. Cậu cứ như vậy run rẩy nhìn Hạ Mạt, cậu không tin được người vừa cứu mình lại có thể trở nên tàn khốc khát máu như vậy. Lãnh khốc vô tình, giống như kẻ cơ bắp kia không khác là mấy.

Hạ Mạt nhíu mày, bởi vì cánh tay của cô không còn sức. Nhưng cô muốn giết thiếu niên này thật sự là quá dễ dàng. Nhưng, cô lại không thể ra tay. Thật sự kì lạ. Đại khái do người kia không sợ chết đi giúp cô. Có lẽ do người này có ánh mắt quá lương thiện. Cô có điểm run rẩy.

Cô thở hổn hển, sau đó làm một chuyện mà chính bản thân cô cũng không nghĩ đến. Cô chậm rãi buông tay, cúi thấp đầu. Ánh mắt ngày càng đen. Cô nghiến răng, gầm khẽ: “Cút”

“Chị…” Thiếu niên bị sự việc xảy ra làm cho mờ mịt. Cậu chống thân thể, nhìn Hạ Mạt có chút sợ hãi.

“Ta nói ngươi biến! Nói thêm một chữ, ta lập tức giết người!” Hạ Mạt quay đầu, gương mặt bởi phẫn nộ không biết từ đâu đến mà có phần bực dọc.

Thiếu niên bị doạ, lập tức lảo đảo chạy.

Hạ Mạt lúc này mới loạng choạng đứng lên. Cô nhìn thấy kẻ cơ bắp trên đất. Mắt càng lúc càng tối sầm. Cô đem tấm gỗ nhặt lên, hiện tại cô không thể nào leo cây tìm cành cây khác. Chỉ có thể dùng tạm tấm gỗ này làm vũ khí. Nhìn lại người vừa bị mình giết chết. Đôi mắt Hạ Mạt đỏ ngầu. Cô vừa nghĩ đến người vừa được mình buông tha. Bắt đầu phỉ nhổ chính mình.

Hạ Mạt! Mày lại làm cái gì nữa? Mày lại một lần muốn tự giết mình sao?
 
Last edited:

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top