[Chú Ý] Lớp tập dịch dành cho các thành viên yêu thích truyện Ngôn Tình (1

kethattinhthu7

Phàm Nhân
Administrator
Ngọc
30,034
Tu vi
0
ĐỀ SỐ 1
- Vietpharse:

Theo thời gian trôi qua, ngoại trừ Lăng Tiêu Tông cùng Thiên Kiếm Cung người bên ngoài, Tứ Chính danh môn mặt khác hai môn phái Nguyên Thủy Môn cùng Trấn Long Điện người, cũng lần lượt đi tới Thiên Hồng Thành trong. Bất quá bọn hắn cũng không có ở tại Thanh Sơn khách sạn, hẳn là do Thần Tiên Hội an bài tại địa phương khác, cho nên Thẩm Thạch cũng chỉ là theo thầy phụ chỗ đó đã nghe được một điểm tin tức, nhưng ngày bình thường trên cơ bản cũng không có gặp những môn phái kia đệ tử.

Thần Tiên Hội tổ chức cuộc giao dịch này sẽ, không hề nghi ngờ là trước mắt Hồng Mông trong Tu Chân giới quy cách cao nhất một cuộc, nghe nói tham dự hội nghị người hầu như tất cả đều là Nguyên Đan cảnh người thật. Trên thực tế, Tứ Chính danh môn qua tới tham gia cuộc giao dịch này sẽ Nguyên Đan chân nhân so với Thẩm Thạch lúc trước suy nghĩ còn nhiều hơn nhiều lắm, kể cả Lăng Tiêu Tông bên trong, tại mấy ngày nay trong cũng lần lượt có những thứ khác Nguyên Đan chân nhân tại được đến nơi đây truyền quay lại trong môn tin tức về sau, thông qua Thượng Cổ truyền tống pháp trận vội vàng chạy tới.

- Text Tiếng Trung:

随着时间的过去, 除了凌霄宗和天剑宫的人外, 四正名门的其他两个门派元始门和镇龙殿的人, 也陆续来到了天鸿城中. 不过他们并没有住在青山客栈, 应该是由神仙会安排在了其他地方, 所以沈石也只是从师父那里听到了一点消息, 但平日里基本上也没见到那些门派的弟子.

神仙会组织的这场交易会, 毫无疑问是目前鸿蒙修真界中规格最高的一场, 据说与会者几乎全是元丹境真人. 事实上, 四正名门过来参加这场交易会的元丹真人比沈石之前所想的还要多得多, 包括凌霄宗内, 在这几日中也陆续有其他的元丹真人在得到这里传回门内的消息后, 通过上古传送法阵匆匆赶了过来.

Bài dịch:
- Mạc Tiểu Tuyền:
Theo thời gian trôi qua, ngoại trừ người ngoài Lăng Tiêu Tông và Thiên Kiếm Cung, mặt khác, người trong hai phái Nguyên Thủy Môn và Trấn Long Điện của Tứ Chính danh môn cũng lần lượt tới Thiên Hồng Thành. Nhưng họ không ở tại khách điếm Thanh Sơn, hẳn là do Thần Tiên Hội đã sắp xếp ở nơi khác, cho nên Thẩm Thạch cũng chỉ nghe được một chút tin tức từ chỗ sư phụ hắn, trên cơ bản thường ngày cũng không gặp những đệ tử môn phái kia.

Hội Thần Tiên tổ chức cuộc giao dịch này, không nghi ngờ là một cuộc giao dịch có quy cách cao nhất giới Tu Chân hồng hoang hiện nay, nghe nói người tham dự hội nghị hầu như đều là nhân vật Nguyên Đan cảnh. Trên thực tế, nhân vật Nguyên Đan cảnh của Tứ Chính danh môn đến tham gia cuộc giao dịch này so với suy nghĩ lúc trước của Thẩm Thạch còn nhiều hơn, bao gồm cả Lăng Tiêu Tông, trong mấy ngày nay liên tục có các nhân vật Nguyên Đan cảnh khác đến đây rồi về phái truyền tin tức, thông qua pháp trận truyền tống Thượng Cổ vội chạy đến.
 
Last edited:

kethattinhthu7

Phàm Nhân
Administrator
Ngọc
30,034
Tu vi
0
Dịch truyện là một việc cực kỳ tốn thời gian và hao tổn sức lực, trí óc, có thể nói là nếu không đam mê thì không thể theo được.

Bạn hỏi tôi rằng: "Dịch truyện thì được gì và mất gì?", tôi sẽ trả lời: "Bạn sẽ mất nhiều hơn được nhưng điều cho là mất ấy là đáng giá, bạn không có gì phải hối hận vì đã đam mê".

Tôi xin phép liệt kê giữa "mất" và "được" như sau:

- Mất:

+ Thời gian: Để dịch xong một chương Lục Tiên, nếu bạn là người cẩn thận thì tôi dám chắc rằng bạn phải tốn ít nhất 4 tiếng đồng hồ, do đó, bạn phải thu xếp công việc và cuộc sống cho hợp lý. Bạn sẽ phải: bớt chút thời gian đọc báo, nghỉ một buổi chiều hẹn đi chơi với "gấu", hoãn một cuộc nhậu với mấy thằng bạn thân...

+ Sức lực và trí óc: Khi gặp phải chương khó, có những đoạn bạn đọc đi đọc lại hàng chục lần mà vẫn không hiểu nó nói cái gì, tâm lý, quang cảnh trong truyện ra sao. Cái đầu bạn sẽ căng ra như dây đàn và ấm ức vì tại sao chỉ còn đoạn tí tẹo mà tối nay vẫn chưa dịch xong chương.

- Được:

+ Coi như bạn có thêm một người bạn mới là Bạch Ngọc Sách đi, lâu dần bạn sẽ thường xuyên vô đây hơn là vào Facebook, Zalo... có thể xem là bị "nghiện" đi.

+ Có được chỗ để bạn dốc bầu tâm sự mà không sợ những người quen biết, thêm một niềm vui nào đó khi độc giả đón nhận thành quả của mình.

+ Tôi đảm bảo với bạn rằng, chỉ cần bạn dịch tầm 10 chương Lục Tiên thì khả năng diễn đạt và cách hành văn sẽ tốt hơn rất nhiều, một điều cực kỳ quan trọng trong công việc và học tập hàng ngày, ai thường làm báo cáo, thi bằng hình thức viết hoặc nói chuyện trước đám đông sẽ nhận thấy rõ điều này.


Điều cuối cùng, tôi xin phép kết lại là: "Một ngày nào đó, khi bạn đã 60 tuổi, con cháu đi làm cả, ông (bà) xã của bạn thì qua nhà hàng xóm chơi, buồn buồn bạn lôi Lục Tiên ra đọc, khi đó lật tới Chương 247 Quyển 2 chẳng hạn, nhớ lại mình đã dịch chương này, ngẫm nghĩ không biết có bao độc giả đã đọc nó rồi nhỉ, bạn cười một mình - hình như lúc đó mình vừa dịch vừa tán tiểu sư muội @Hàn Lâm Nhi thì phải a...".

Tôi thích nhất câu này, xin chia sẻ với bạn: "Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người....".

I/ LỊCH SỬ NHÓM DỊCH ĐUỔI LỤC TIÊN

Coi như ta đã già và đang lẩm bẩm chuyện cũ...

Ngày trước ta theo đọc Lục Tiên được khoảng tầm hai, ba chục chương, sau đó vì công việc và cuộc sống mà ta dừng lại không đọc nữa. Bẵng cho đến đầu năm nay ta quay lại đọc tiếp, đọc đến chương 95 quyển 1 thì hết chương dịch, cái cảm giác bực bội, nôn nóng trong người thật khó chịu (sau này được các lão trong này gọi là "đói bi" - nghiện truyện như nghiện ma túy), ngày nào ta cũng vào Bạch Ngọc Sách hóng chương. Hóng đến gần hai tuần mà chưa thấy động tĩnh gì, thế là lẩm bẩm: "Mấy tên dịch giả chết bầm này làm gì mà lâu lắc lâu lơ mà vẫn chưa ra bi?".

Chờ không được ta mò vào box "Đăng ký dịch Lục Tiên" thấy lão @tiểu toán bàn báo tình hình phân chương dịch Lục Tiên hổng hai chương 98, 99 chưa có ai dịch. Thế là ta mạo muội hỏi lão ấy cho ta dịch hai chương đó được không? Lão chịu liền (mọi người hãy tưởng tượng khuôn mặt lão ấy mừng như bắt được vàng vậy). Suốt đêm đó ta tự mò dịch chương 98, lúc đó chưa biết xài Quick Translator đâu, từ lúc bắt đầu cho đến xong chương ta dịch hết gần 7 tiếng đồng hồ, khi dịch xong thì nhìn ra ngoài, trời đã 5 giờ sáng lúc nào không hay. Ta bắt đầu thấm đòn... để dịch một chương truyện quả thật không dễ a...

Ngày hôm sau ta lại tiếp tục dịch chương 99, hết 6 tiếng. Tính ta cẩn thận nên dò đi dò lại hai chương này rất kỹ, có khi dò đến mỗi chương hai chục lần! Sau đó hí hửng gửi cho lão Tiểu trên bàn, rung đùi chờ chương đăng. Phải mất gần một tuần sau thì chương mới đăng, trong thời gian ấy, cả người suốt ruột như "con gái ế, đã ba lăm tuổi mà vẫn chưa có chồng", đi di lại lại hoài, tự hỏi sao lại lâu như vậy ta?

Thứ 6 đến, lúc đó Lục Tiên đăng theo lịch, phải đến thứ 6 hàng tuần mới đăng 5 chương, ta vào Bạch Ngọc Sách, đọc hai chương 98, 99, đối chiếu lại với bản dịch của mình thì ôi thôi, không chỗ nào lão @Tiểu Băng không sửa... Buồn thì ít mà hối hận thì nhiều, hối hận vì lúc trước chửi mấy lão dịch giả...
==================================
Mục đích ta dịch hai chương đó không phải để thử làm dịch giả mà vì... chờ chương lâu quá, dịch trám vào chỗ trống để có mà đọc, coi như giúp người như tự giúp mình. Sau đó, vì chờ chương lâu quá nên không nhịn được, bắt đầu nhai convert, cảm giác đầu tiên khi đọc convert giống như "ông lão tám mươi, rụng hết răng mà phải nhai cơm cháy sống qua ngày vậy", trệu trạo, trệu trạo... mới đầu nuốt không trôi, đọc tầm chục chương thì cũng miễn cưỡng hấp thu được.

Vì những chương sau này hổng rất nhiều nên càng ngày tiến độ ra chương dịch Lục Tiên càng chậm, ta chuyển hẳn sang đọc convert. Bây giờ nhớ lại cảm giác khi đọc đến đoạn Chung Thanh Lộ luyện thành công Bồi Nguyên đan, vui mừng bỏ vào bình nhỏ rồi đi ra bến tàu chờ Thẩm Thạch từ Yêu đảo trở về, ta thấy thương nàng vô cùng và yêu nàng từ đấy! Rồi đến đoạn lão Hầu và Thạch Trư... thôi, ta không kể để mọi người đọc hay hơn... đoạn đó ta vừa đọc vừa khóc, thấy sự đời sao mà éo le vậy... Cảm hứng muốn dịch Lục Tiên bắt đầu trỗi dậy...
==================================
Lần đầu tiên ta được người khác nhận xét dịch Lục Tiên là lão @Tiểu Băng, tính lão ấy lạnh lùng, ít nói, lão ấy hỏi lão @tiểu toán bàn và những người trong nhóm dịch kỹ Lục Tiên có nên thẳng thắn biên bản dịch thô theo ý lão ấy không? Lão không nói rõ là chương nào nhưng ta biết là của ta. Cảm giác trong người ta lúc ấy có chút khó chịu, một chút tự ái, mình đã bỏ bao nhiêu công sức mà lão ấy còn nói vậy nhưng... lão ấy nói đúng, không nên cố chấp...

Sau này ta nhìn qua Ma Thiên Ký, thấy bên đó cũng hổng một lượng chương rất lớn, rồi có một nhóm bắt đầu dịch đuổi theo lão Vong. Ta nảy sinh ý tưởng làm theo họ, vừa lúc đó thì có lão @manutd cũng đồng chí hướng, lão Tiểu trên bàn mở ra hộp thoại này, mời ta và lão ấy vào. Khởi điểm nhóm dịch đuổi chỉ có ta và lão ấy, cả hai thống nhất nếu có thêm một người nữa thì sẽ bắt đầu dịch, mỗi người dịch luân phiên. Ngồi chờ được khoảng ba ngày, ta sốt ruột dịch luôn chương 173 quyển 2, lần này đã có kinh nghiệm "nhai convert" và biết xài Quick Translator nên chất lượng bản dịch tốt hơn hẳn. Ta nói với lão @manutd hay là ta và lão chiến luôn, lão ấy không chịu, vậy là ta tự dịch chương 176. Tiếp tục đến khoảng ba ngày sau thì lão Bàn mời thêm được lão @Ranh vào nhóm, cảm giác lúc ấy ta mừng hớn hở, miệng cười không ngậm lại được... "Bè lũ ba tên" bắt đầu dịch...

==================================
Lúc đó công việc và cuộc sống của ta rất nhiều, đâu phải ngày nào cũng dịch được, muốn dịch thì phải chờ đến tuần của ta trực, thức đêm đến 1 - 2 giờ sáng dịch cho kịp tiến độ, đó là chưa kể có lúc một trong ba người chúng ta bận, không dịch được. Vừa phải lo công việc, có lúc hồ sơ án chất cao ngất trước mặt nhưng cũng lựa lựa cái nào quan trọng và gấp hơn thì làm trước, tranh thủ chút thời gian để dịch. Chỉ sợ nhất là chậm chương rồi dồn cục lại thì cả ba không cách nào gỡ nổi!

Cố gắng duy trì đến khoảng gần 30 chương, lão @manutd có dấu diệu không theo nổi, lão ấy phải đi làm nhưng có lẽ là làm tư nhân nên không có thời gian rỗi như ta, muốn dịch lão ấy phải thức đêm, chương nào cũng vậy, ngày nào cũng vậy thì ai mà làm được! Lão ấy còn phải giữ gìn sức khỏe để kiếm tiền nuôi vợ con chứ... Lão im lặng rút lui, lúc đó chỉ còn mỗi ta và lão Ranh, không trách lão manutd được...

==================================
Phải nói thẳng ta cũng từng có ý nghĩ như lão manutd, tình hình cứ thế này thì chắc nhóm không bền được, thầm nghĩ hay là buông tay, chuyển sang dịch quyển 1 cho rồi, khi nào rảnh thì dịch? Suy nghĩ này cứ lơ lửng trong đầu khoảng hai tuần, có lúc ta muốn nói ra nhưng lại ngại... có lẽ vì vậy mà lão manutd rút lui trong im lặng! Tiếc là ta không xin được địa chỉ liên lạc để chào lão ấy và nói rằng, lão bận thì thôi, trong nhóm không ai trách lão đâu...

Ta chưa hình dung và định hướng nhóm sẽ đi đâu về đâu, có cảm giác nhóm sẽ tan rã lúc nào không biết! Ta lang thang khắp Bạch Ngọc Sách rồi học theo đệ @nila32 vào Ngênh Khách lâu tìm người dịch, mới đầu kết quả không khả quan, có chút thất vọng... rồi đột nhiên trong hai ngày liên tiếp, mời được hai người dịch là hai tên @MarionK@talasoixanh. Lục Tiên khởi sắc từ đây...

==================================
Hai tên tiểu quái vật quăng bom liên tục, không biết có phải bọn hắn có thiên phú như Chung Thanh Trúc vừa xuống nước đã biết bơi hay không mà dịch tầm 3 chương là thấy tiến bộ rõ rệt. Ta tự ngẫm lại mình thì thấy mình chậm chạp quá, ta phải dịch hơn 10 chương mới có chút tiến bộ mà hai tên tiểu quỷ này... làm sao trong thời gian ngắn như vậy đã tiến cấp Ngưng Nguyên cảnh trung giai??? Thử hỏi thiên lý có còn hay không? Còn hay là không? (Chém, bắt chước chương 229, quyển 2).

Giờ nhóm có 4 người dịch thường xuyên, lại có các huynh đệ @nguyenminhnhut1491900, @thanhphuongth, @Vạn Hàn Nguyên, @Dionysus trợ giúp nên nhóm dễ thở hơn. Ta tiếp tục suy nghĩ, chỉ có một cách duy nhất để nhóm tồn tại lâu dài là liên tục tìm thêm thành viên mới, ta gác dịch sang một bên, chăm chỉ vào Nghênh Khách lâu và thảo luận Lục Tiên hơn! Tìm ra phương thức mới để lôi kéo người dịch, như:

- Cược ngọc để đổi chương dịch.

- Thấy thành viên mới là giới thiệu và mời dịch Lục Tiên ngay.

- Qua bên Ma Thiên Ký mời thành viên bên đó đổi chương dịch với Lục Tiên.

- Tìm... gái cho nhóm!

Kết quả thành công bất ngờ, tốt hơn mong đợi nhiều, nhóm có thêm @vuongsu, @thienvothuong, @jajaja, @gawain, @KaTuLa, @Hàn Lâm Nhi! Phải nói là ta cảm thấy trong người có chút đắc ý, như Bồ lão đầu trong chương 245, cười đến không ngậm miệng được...

Nhóm dịch Lục Tiên có thể kê cao gối mà ngủ rồi!!!

Cách đây không lâu lại nhận thêm tin vui nữa là nhóm dịch vá Lục Tiên xuất hiện, bên đó có các lão @123456vn, @Số 1, @atomx91! Ta tự rút ra kinh nghiệm cho mình là phải tuyệt đối kiên trì, kiên định lý tưởng "qua cơn bĩ cực" thì "sẽ tới ngày thái lai" a...
II. HƯỚNG DẪN DỊCH CƠ BẢN CHO DỊCH GIẢ MỚI (chưa hoàn thiện)
Ta sẽ hướng dẫn một số bước cơ bản khi bắt đầu tập dịch:

1/ Chuẩn bị:

- Phần mềm: Quick Translator (đây là phần mềm bắt buộc phải có khi dịch truyện) - gọi tắt là QT.

+ Tải tại đây: http://www.mediafire.com/download/8kdf4bbj0box9fn/QT.rar

+ Tiếp tục tải 2 file Names và Vietpharse của Lục Tiên (nhớ truyện nào tải file của truyện nấy vì nếu tải nhầm hoặc chép lung tung của các truyện khác thì sẽ rất khó dịch), sau đó giải nén dán đè vào thư mục QT:

Vietpharse: https://www.mediafire.com/?z1gn2452n0mjq66

Names: https://www.mediafire.com/?h9w8wcy9kxls4ui

- Nắm vững lý thuyết tại lớp tập dịch BNS:
http://bachngocsach.com/forum/threads/5069/

Đây là một số lỗi Vietphrase cơ bản mà người mới dịch thường mắc phải:

5 lỗi VP cơ bản và là lỗi nặng:

1. Hắn đối với nàng yêu thích từ lâu.
2. Hắn tại trường học gặp nàng.
3. Hắn vì yêu được nàng đã cố gắng rất nhiều.
4. Hắn đem nàng coi như viên ngọc trên tay.
5. ABCD hướng XYZ + động từ (Mạc Vấn hướng Vân Mạc chìa tay ra; Tô Thanh hướng Thanh Tô nhìn đến)

Sửa lại:

1. Hắn đã yêu thích nàng từ lâu.
2. Hắn gặp nàng tại trường học.
3. Hắn đã cố gắng rất nhiều để yêu được nàng. / Để yêu được nàng hắn đã cố gắng rất nhiều.
4. Hắn coi nàng như viên ngọc trên tay.
5. Mạc Vấn chìa tay về phía Vân Mạc; Tô Thanh nhìn về phía Thanh Tô.
2/ Dịch truyện:

- Chép Vietpharse các chương Lục Tiên của các converter rồi dán vào Word, chép tại đây: http://bachngocsach.com/forum/threads/7467/

- Mở phần mềm Quick Translator.

- Copy text tiếng Trung và click chuột trái vào "Translate From Clipboard" (tức dịch từ Clipboard - ô phía trên thứ 3 từ trái qua của QT), phần mềm sẽ convert cho ra kết quả tại cột "Vietpharse một nghĩa". Rồi, bắt đầu dịch thôi.

2.1. Nguyên tắc dịch:

- Bản thân người dịch hãy tự đặt mình vào vị trí của nhân vật để từ các câu đã convert tưởng tượng, hình dung: quang cảnh chiến đấu lúc đó ra sao; tâm lý, trạng thái nhân vật thế nào... Tóm lại là phải biết tưởng tượng.

- Cần dịch sát nguyên tác, tức bản thân người dịch không nên hiểu sai ý tác giả dẫn đến dịch sai hoặc tự tiện thêm vào các chi tiết không hợp lý. Ở đây cần tránh 2 khuynh hướng:

+ Lược bỏ quá nhiều từ trong nguyên tác.

+ Cố gắng giữ những từ có nguyên tác dẫn đến dịch lâu, câu văn lủng củng.

Vậy phải làm sao để tránh 2 khuynh hướng trên, theo ta, chỉ nên lược bỏ những từ thừa, những từ không quan trọng, đối những từ quan trọng thì buộc phải sử dụng nó. Còn nếu mọi người hỏi từ nào là từ quan trọng thì ta cũng chẳng biết giải thích thế nào, nói nôm na là những từ mà nếu thiếu nó sẽ dẫn đến hiểu sai hoặc diễn đạt không hết ý tác giả. Khi nào dịch nhiều, tự động mọi người sẽ nhận ra nó.

- Người dịch được phép thêm từ hoặc bỏ từ để câu văn mượt mà, uyển chuyển miễn sao đảm bảo không làm sai ý tác giả và mất văn phong tác phẩm.

- Nguyên tắc giữ từ Hán Việt hay dịch thuần Việt:
Mục đích của dịch thuần Việt là để người đọc dễ hiểu nội dung tác phẩm, mà độc giả thì gồm nhiều thành phần khác nhau (công nhân, viên chức, học sinh...) nên hiểu biết về Hán ngữ, từ Hán Việt cũng khác nhau. Do đó, khi dịch trước tiên phải đảm bảo tiêu chí thuần Việt, dễ hiểu.
Hiện nay, có nhiều tranh cãi giữa các dịch giả về chuyện nên giữ từ thuần Việt hay Hán Việt, theo quan điểm của ta, chỉ nên giữ từ Hán Việt trong các trường hợp sau:

- Đại từ nhân xưng: ta, ngươi, huynh, đệ, chàng, nàng... (nếu các từ trên mà để thuần Việt là: anh, em, tớ, cậu... thì rất dở phải ko).

- Danh từ riêng: Bàn Cổ đại sơn, Hồng Mông chủ giới... (ai lại dịch thành núi lớn Bàn Cổ, giới diện chủ Hồng Mông).

- Chức danh, chức vụ, biệt danh nhân vật: Chưởng giáo chân nhân, Lăng Tiêu Tam Kiếm...

- Công pháp, pháp bảo: Thủy Tiễn Thuật, Như Ý Đại, Ấm Dương Chú, Linh khí, Phù lục...

- Phân cấp đạo hạnh nhân vật, đan dược: Thần Ý cảnh trung giai, tam giai linh thảo...

- Các từ miêu tả dung nhan, nội tâm nhân vật, tả cảnh, tả tình: ôn nhu (dịu dàng), hòa hoãn (bình tĩnh, kiềm chế), nhàn nhạt (lờ mờ), tiêu thiên (cảnh thiên nhiên hiu quạnh)... đối với các từ này tùy từng trường hợp mà dịch giả nên dịch thuần Việt hay để Hán Việt, nếu từ đó thông dụng, người đọc ai cũng hiểu thì để Hán Việt còn ngược lại (từ khó hiểu) thì ta có 02 lựa chọn:

+ Dịch thuần Việt.

+ Giữ Hán Việt nhưng đánh dấu từ đó, giải thích bên dưới (ta chọn cách này).

- Các từ bản thân người dịch không hiểu hết nghĩa hoặc nếu hiểu nhưng dịch ra sẽ làm câu văn dài dòng, lủng củng: lúc dịch gặp các từ này, nên đánh dấu nhờ cao nhân giúp hoặc đánh dấu, giải thích bên dưới.

Ngoài các trường hợp trên, ta khuyên mọi người nên dịch thuần Việt. Như vậy, vừa đảm đảm bảo dịch dễ hiểu vừa ko làm mất cái chất Tiên hiệp của tác phẩm.

Các lão tham khảo bản dịch này của ta và lão @Ranh (bôi hồng là các từ Hán Việt nên giữ):
Đám người Tống Phi đều khẽ giật mình, tuy câu nói sau cùng của Bồ lão đầu bọn hắn không nghe thấy nhưng còn hai vị Đại Trưởng lão phía Lăng Tiêu Tông là hạng gì, đạo hạnh cao bực nào, vốn từ lâu đã sớm mắt tinh tai thính hơn xa phàm nhân nên tất nhiên là nghe được rành mạch. Thần sắc trên mặt Vân Nghê Trưởng lão bỗng có chút vi diệu(*) cổ quái, một tia đỏ ửng nhàn nhạt(*) xẹt qua trong chớp mắt, lập tức nàng(**) quay đầu nhìn Hoài Viễn Chân Nhân một cái.

(*) Vi diệu: Tinh tế; Nhàn nhạt: lờ mờ.
======================================
Cho nên, ngay từ đầu hắn đã không ngăn hai huynh đệ họ Tống lại thì bây giờ cũng không có động tác gì, nhưng đột nhiên hắn chứng kiến trên tay Thẩm Thạch lúc này có mấy tấm bùa màu vàng, nhất thời sắc mặt liền biến đổi, thấp giọng thở nhẹ một câu, nói:

"Phù Lục!"

Lời còn chưa dứt, thậm chí hắn vừa có ý định nhắc nhở hai huynh đệ Tống gia cẩn thận thì đã phát sinh sự tình mới, Ngũ Thành chứng kiến trên tay Thẩm Thạch xuất hiện một ngọn lửa mãnh liệt, một cỗ Linh lực mạnh mẽ phát ra.

Tốc độ thi pháp cực nhanh kia làm nội tâm hắn đột nhiên nhảy dựng, thậm chí trong chốc lát hắn có chút hoài nghi có hay không chính mình hoa mắt.

Lúc nào tốc độ thi pháp Ngũ Hành thuật pháp lại nhanh như vậy? Khi nào tốc độ thúc dục của trương Phù Lục kia lại mau lẹ đến bực này?
==============================================
Phía trên Trường Thành, gió đêm vi vu, sao trời thưa thớt, cảnh ban đêm đúng là một mảnh tiêu nhiên(*).

(*) Tiêu nhiên: Cảnh tiêu điều, vắng vẻ.
Tinh quang thanh lãnh, trên sơn đạo, ba người im lặng nhìn nhau. Một lát sau, Chung Thanh Trúc trầm mặc bước tới, Chung Thanh Lộ nhìn cô, hơi kinh ngạc, mỉm cười nói: "Thanh Trúc, trễ vậy rồi mà ngươi còn đi đâu thế?"
===============================
Những thứ khác không nói, chỉ tính trong ba ngàn năm gần đây, tất cả chưởng giáo chân nhân cua Tứ chính, toàn bộ đều đã nhận được cơ duyên cường đại trong Vấn Thiên bí cảnh, trở thành nhân vật tuấn kiệt một thời. Lăng Tiêu Tông Hoài Viễn Chân Nhân môn hạ đệ tử Đỗ Thiết Kiếm vì sao có danh khí lớn như vậy? Có danh vọng cao như thế? Nguyên nhân phần lớn là do hắn là kẻ may mắn nhận được cơ duyên lớn lao khi tiến vào vấn thiên bí cảnh. So sánh với mấy trường hợp tương tự từ trước đến nay, con đường của Đỗ Thiết Kiếm cơ bản sẽ trở thành chưởng môn một phái. Con đường đó chính là con đường mà vô số anh tài thế hệ trước đã đi và thành công.
===============================
Lần này đến Bách Sơn Giới thí luyện, vốn là có hai mục đích. Một là chọn lựa đệ tử tinh anh tham gia Tứ Chính đại hội, tiến vào Vấn Thiên bí cảnh nửa năm sau, hai là vì Vấn Thiên bí cảnh tìm kiếm cơ duyên, tại một chỗ có hoàn cảnh đặc biệt như Bách Sơn Giới cho đệ tử ma luyện một phen.
Ngoài những điểm ta lưu ý trên, việc nên dịch theo hướng nào tùy theo cảm nhận mỗi người, nếu thấy giữ Hán Việt mà hay thì nên giữ
2.2. Bắt đầu dịch:

- Mở file Word vừa chép Vietpharse của converter ở trên, dịch từ các file này.

- Dịch theo từng đoạn, dịch tới đoạn nào, chép đoạn convert rồi dán bên dưới, sửa (dịch) từ đoạn mới dán, dịch xong đoạn nào bôi xanh đoạn đó (nhằm tránh xóa nhầm) - nên làm tới đâu lưu tới đó kẻo cúp điện thì mắc công.

- Đọc hết một đoạn convert, nắm ý, nội dung chính của đoạn, chỉnh sửa cơ bản về mặt ngữ pháp của đoạn, sau đó thử "suy nghĩ, tưởng tượng" đoạn đó trong đầu. Đặc biệt chú ý những chữ gạch chân, bôi xanh, đó là những chữ cần chú ý vì nó khó hiểu và..."sao sao" đó.
Convert: "Lăng Xuân Nê một tiếng hoan hô, nhảy ra ngoài, thần tình kích động mà vui sướng, thậm chí ngay cả trong hốc mắt đều đột nhiên có vài phần hơi nước mơ hồ xuất hiện, mà Thẩm Thạch cũng là đang nhìn đến Lăng Xuân Nê về sau, lập tức bước đi đến. Hai người tại trong tiểu viện trên đường gặp nhau, Lăng Xuân Nê cười đánh tới, Thẩm Thạch thì là mở ra hai tay, ôm lấy nàng, rút cuộc cũng là yên tâm nghĩ thầm, vui mừng cười ra tiếng." - lưu ý các từ bôi xanh, gạch chân.

Bản dịch: "Lăng Xuân Nê mừng rỡ kêu một tiếng, nhảy ra ngoài, thần sắc kích động, vui sướng, thậm chí, trong mắt xuất hiện ngân ngấn nước. Thẩm Thạch nhìn thấy Lăng Xuân Nê, lập tức bước nhanh. Trong tiểu viện, hai người gặp nhau, Lăng Xuân Nê cười lao tới, Thẩm Thạch mở rộng vòng tay ôm lấy nàng, cuối cùng thì hắn cũng đã yên tâm nên vui mừng cười ra tiếng."

Sau khi đã hình dung ra ý tác giả, ta để ý các từ đọc thấy khó hiểu (các từ bôi xanh, gạch chân) nên ta chọn từ đó trong Quick Translator (Vietpharse một nghĩa), nhìn xuống bên dưới, góc trái Quick Translator có phần "Nghĩa", trong đó có nhiều từ tương ứng, ta lựa chọn từ nào thích hợp nhất, nếu vẫn không có từ nào chính xác 100% thì mới ta suy nghĩ từ gần nghĩa và phù hợp nhất.

Ví dụ:

hoan hô trong đoạn trên thấy khó hiểu, kích từ đó trong phần "Nghĩa" Quick Translator có 02 lựa chọn (hoan hô; reo hò). Ta cảm thấy cả 02 từ đó đều ko phù hợp nên nhìn xuống dưới phần dịch từng từ đơn lẻ (Vietphase hoặc LacViet) có nhiều lựa chọn: vui mừng; vui vẻ; vui sướng; thích; vui thích; sôi nổi; mạnh mẽ. Ta thấy chọn từ vui mừng là phù hợp nhất nên đưa vào bản dịch.

đánh tới có nhiều lựa chọn (đánh tới; phác lai; nhào tới; bổ tới; chém tới; tấn công tới; đập tới; vỗ tới), ta thấy chọn từ nhào tới là phù hợp nhất, tuy nhiên, khi đọc nhào tới ko hay lắm nên ta thay bằng lao tới.
- Xử lý những đoạn khó, đã đọc, tra nghĩa mà vẫn không hiểu đoạn nói gì: Từ những từ đã có, hãy thử "tưởng tượng, hình dung" trong đầu, cảm thấy hướng dịch như thế nào là phù hợp nhất với hoàn cảnh, tâm lý nhân vật thì dịch theo hướng đó, sau đó nhờ "cao thủ" giúp sau. Nếu vướng đoạn nào đó khó mà cứ ngồi tra nghĩa thì dịch lâu lắm (như ta, ta dịch xong, đoạn nào khó ta đánh dấu để lão Tiểu Băng biên lại).

3/ Kết thúc dịch:

Khi đã dịch xong, nên kiểm tra lại, có chỗ nào sai ngữ pháp hoặc nên thay từ mới thì sửa.
III. SỬA, GÓP Ý MỘT SỐ ĐOẠN DỊCH CỦA DỊCH GIẢ MỚI
Trên Huyền Quy đảo.

Phần đông đệ tử Lăng Tiêu Tông lần lượt đi đến vào bên trong (dịch sót ý) Thượng Cổ Truyền Tống truyền tống (nên viết thường) pháp trận, viên khối Kim Thai cự thạch khổng lồ tản tỏa ra quang mang ánh sáng (dịch thuần Việt) màu vàng cổ xưa rực rỡ (dịch sót ý) ôn hoà ấm áp (dịch thuần Việt), (câu chưa hết, ko nên ngắt ý) rơi chiếu trên người đám đệ tử này.

(Các lỗi ở đoạn trên: dịch sót ý; các từ Hán Việt có thể thay bằng từ thuần Việt nhưng lão lại ko sử dụng; câu chưa hết, ko nên ngắt ý; sử dụng từ ko chính xác, logic - ví dụ như từ "rơi", từ này chỉ dùng đối với các vật hữu hình như "lá", "mưa"... còn "ánh sáng" thì ta sử dụng từ "chiếu" mới phù hợp.

Ta biên lại cho lão dễ đối chiếu:

Phần đông đệ tử Lăng Tiêu Tông lần lượt đi vào bên trong Thượng Cổ truyền tống pháp trận, khối Kim Thai thạch khổng lồ tỏa ra ánh sáng màu vàng cổ xưa rực rỡ ấm áp chiếu trên người đám đệ tử này.)


Nguyên bản Vốn (dịch thuần Việt) trước đây, (thêm từ để câu rõ nghĩa) trên quảng trường của (không cần thiết) Quan Hải Đài, (trạng ngữ, nên để dấu "phảy") mơ hồ (sai ngữ pháp) đám đệ tử mơ hồ hợp (sai từ) chia thành hai vòng tròn người (thêm từ cho rõ nghĩa) lớn, nhỏ bất đồng khác biệt nhau (dịch thuần Việt)., (ngắt câu bằng dấu "phảy") nhưng đến nơi này, có lẽ do (sử sụng "vì" hay hơn) mỗi người tự đứng riêng lẻ hoặc bởi diện tích của Truyền Tống trận tuy rằng không nhỏ, nhưng so ra với Quan Hải Đài lại kém hơn Quan Hải Đài không rộng lớn bằng (dịch thế này gọn hơn). (còn ý, không ngắt câu) nên đám người đệ tử (nói rõ "người" bằng "đệ tử") Lăng Tiêu Tông đều phải đứng sát lại với nhau, (ngắt ý) bất giác (viết gọn "bất tri bất giác" thành "bất giác") hai vòng tròn người đó, bất tri bất giác (lỗi ngữ pháp) đã không còn.

(Các lỗi đoạn trên: dịch hơi lủng củng - có lẽ do bám sát, phụ thuộc Vietpharse; ngắt câu ko hợp lý; lỗi ngữ pháp; các từ Hán Việt có thể thay bằng từ thuần Việt nhưng lão lại ko sử dụng; chưa biết thêm từ để câu trôi chảy, mượt mà.

Ta biên lại cho lão dễ đối chiếu:


Vốn trước đây, trên quảng trường Quan Hải Đài, đám đệ tử mơ hồ chia thành hai vòng tròn người lớn, nhỏ khác nhau, nhưng đến nơi này, có lẽ vì mỗi người tự đứng riêng lẻ hoặc bởi diện tích của Truyền Tống trận tuy rằng không nhỏ, nhưng so với Quan Hải Đài lại không rộng lớn bằng nên đám đệ tử Lăng Tiêu Tông đều phải đứng sát lại với nhau, bất giác hai vòng tròn người đó đã không còn.)
"Câu này Đây (để như cũ cũng được nhưng viết thế này gọn hơn, lại ko lặp từ "câu" ở phía sau) cũng là câu mà tại hạ muốn nói với các hạ." Ngay sau (thêm vào cho suông câu) Khi thấy (dịch sót ý) đại hán Thanh tộc da xanh (huynh ko đọc nên ko biết tên này có phải người thuộc Thanh tộc hay ko nhưng thấy phía trên để "đại hán da xanh" thì dưới này cũng vậy) bắt đầu đột nhiên (dịch sai nguyên tác) động thủ trong chớp mắt (dịch sót ý) thì Liễu Minh đã liền im ắng (dịch sót ý) rút (thừa) lui đến nơi khác về sau (dịch sai nguyên tác) cách xa đến mấy trượng, lúc này, (dịch sót ý) sau khi (thừa) nghe đối phương nói như vậy, (dịch sót ý) hắn liền (tránh lặp từ ở câu trên) ngáp một cái rồi trả lời đáp (gọn hơn).

=> "Đây cũng là câu mà tại hạ muốn nói với các hạ." Ngay sau khi thấy đại hán da xanh đột nhiên động thủ trong chớp mắt thì Liễu Minh liền im ắng lui về sau cách xa đến mấy trượng, lúc này, nghe đối phương nói như vậy, hắn ngáp một cái rồi đáp.

Đại hán thấy vậy, trong ánh mắt hiện lóe lên một tia tàn khốc, cũng không nói tiếp nữa gì thêm. (câu còn ý, không nên ngắt bằng dấu "chấm"), Trường đao cánh tay dài (hiểu sai nguyên tác) màu xanh run lên, (thừa) vô số cành lá xanh biếc từ đó (sót ý) điên cuồng sinh ra, bám đan vào nhau rồi tụ tập lại hợp (gọn hơn) thành một thanh mộc kiếm màu xanh cực (sót ý) lớn, cùng lúc đó, (sót ý) vô số gai nhọn màu đen trên từ thân kiếm cũng phát triển nhanh chóng nhô ra (gọn hơn, đệ đừng bám quá sát nguyên tác để tìm từ thay thế, nếu tìm được từ hoặc cụm từ tương đương nhưng gọn hơn thì sử dụng).

=> Đại hán thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia tàn khốc, cũng không nói gì thêm, cánh tay dài màu xanh run lên, vô số cành lá xanh biếc từ đó điên cuồng sinh ra, đan vào nhau rồi hợp thành một thanh mộc kiếm màu xanh cực lớn, cùng lúc đó, vô số gai nhọn màu đen từ thân kiếm nhô ra.

Hắn cầm cự kiếm trong tay (sót ý) vung lên đánh một cái thật nhanh về phía Liễu Minh, lập tức chằng chịt gai nhọn màu đen bên trong cự kiếm bắn ra.

Nhất thời Tức thì, theo từng trận xé gió rít lên, xung quanh phía trước (sai nguyên tác, tên kia đứng đối mặt thì hắc mang chỉ có ở "phía trước" thôi) Liễu Minh, vô số (thêm cho suông câu) hắc mang(*) tràn ngập ùn ùn đánh tới (dịch thế này mới sát nguyên tác) hắc mang.

=> Tức thì, từng trận xé gió rít lên, phía trước Liễu Minh, vô số hắc mang(*) ùn ùn đánh tới.

(*) Hắc mang: Vật có đầu nhọn màu đen.
"Ba người các ngươi đều là những người khác trong khoảng thời gian này đề cử cho Lam mỗ chi nhân, hơn nữa cũng đều chỉ ra muốn tận mắt gặp tại hạ một mặt. Hiện tại ba vị như là đã nhìn thấy Lam mỗ rồi, có lời gì cho dù hỏi là được, bất quá ta một người đầu trả lời một vấn đề, tốt nhất nghĩ kỹ sau lại hỏi." Lam Tỳ kia ánh mắt thâm thúy tại trước mắt ba trên thân người khẽ quét mà qua về sau, thản nhiên nói. => Đệ đưa sót đoạn này.

=> "Thời gian gần đây, ba người các ngươi được những người khác đề cử lên Lam mỗ, hơn nữa còn muốn ta đích thân gặp mặt một lần. Hiện tại ba vị đã nhìn thấy Lam mỗ rồi, có điều gì thắc mắc cứ hỏi tự nhiện, có điều ta chỉ trả lời cho mỗi người một vấn đề thôi, tốt nhất hãy nghĩ cho kỹ rồi mới hỏi." Lam Tỳ đưa mắt nhìn thâm thúy, quét qua ba người trước mặt, sau đó thản nhiên nói.

Ba người (liên hệ câu trên, chỉ có ba người thôi) Liễu Minh và ba người liếc đưa mắt (dịch thế này cho gọn) nhìn nhau, lúc này, (dịch sót ý, trạng ngữ chỉ thời gian chuyển đầu câu, nhớ cách dấu phảy) một trong số đó ba người tiến về phía trước hai bước, (dịch sót "hai bước") một đại hán di tộc da xanh tóc tai lộn xộn rối, (dịch thế này cho gọn, nếu là "tóc" thì dùng "rối" chứ ai lại dùng "lộn xộn") của Dị tộc (lỗi VP) sau khi bước lên phía trước liền chắp tay hỏi:

=> Ba người Liễu Minh đưa mắt nhìn nhau, lúc này, một trong ba người tiến về phía trước hai bước, là đại hán di tộc da xanh tóc rối, chắp tay hỏi:

"Lam tiền bối, tại hạ là Tuần Khôn của Thanh tộc..."

"Các ngươi là ai ta đã sớm biết từ sớm (lỗi VP, từ "biết" là động từ phải đứng trước, từ "sớm" là tính từ đứng ở sau). Những lời dư thừa không cần nói nhiều, nói luôn vấn đề của ngươi đi." Lam Tỳ có chút không kiên nhẫn dùng thanh âm lạnh lẽo cắt ngang lời nói kia."
Chương Diệp năm nay (trạng ngữ luôn để đầu câu, chỉ ở giữa hoặc cuối câu ở những câu dài) mười hai tuổi, là con một vợ lẻ của Chương gia Tam Hà Trấn. (còn ý, nên để dấu "phảy") Là con cái một vợ lẻ (lặp lại), thiên tư lại thấp, tất nhiên sẽ không được gia tộc để ý tới. Vì vậy mà hắn sống trong Chương gia như một người vô hình, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. (còn ý, nên để dấu "phảy") Không được đối xử tốt là điều đương nhiên rồi (gom lại đưa lên câu trước cho gọn, tránh lặp từ "đương nhiên rồi"), cần thêm liên từ để liên kết hai câu) đan dược bí kíp dùng để tu luyện cơ bản (lỗi VP) cũng chẳng có phần, (mạch câu còn, không nên ngắt) chứ đừng nói tới có người chỉ dạy tu luyện.

=> Năm nay Chương Diệp mười hai tuổi, là con một vợ lẻ của Chương gia trong Tam Hà Trấn, thiên tư của hắn thấp nên tất nhiên sẽ không được gia tộc quan tâm. Do đó, Chương Diệp sống trong Chương gia như người vô hình, không được đối xử tốt, có cũng được mà không có cũng chẳng sao, đến đan dược bí kíp cơn bản nhất dùng để tu luyện cũng chẳng được phần chứ đừng nói tới có người chỉ dạy tu luyện.

Ta chỉ góp ý một đoạn để ví dụ, các lỗi trong đoạn:
- Trạng ngữ không để đầu câu, sau này lão dịch làm sao vị ngữ luôn ở ngay sau chủ ngữ, ví dụ:

Năm nay (trạng ngữ), Chương Diệp (chủ ngữ) mười hai tuổi (vị ngữ)...
- Lỗi VP: đan dược bí kíp dùng để tu luyện cơ bản.
- Những từ nào lặp đi lặp lại nhiều lần trong đoạn thì tìm cách gom lại cho gọn, nên nhớ "gom lại" chứ không phải "lược bỏ" nhé: là con một vợ lẻ, đương nhiên, tất nhiên...
- Chưa biết liên kết hai câu có nội dung liên quan với nhau bằng các liên từ, do đó khi đọc vào cho cảm giác câu bị đứt đoạn, không mạch lạc.
Sói không biên nhiều nên bắt bài nó hơi tỉ mỉ, lão @quantl xem xong đừng giận nhé!
Cơ bản thì lão Quần làm tốt rồi, một vài lỗi nhỏ thôi:xinloi:
"Các cửa hàng lần lượt mở cửa, các con đường dần náo nhiệt hơn, đến giờ thìn, Lưu Vân Thành lại chìm trong cảnh phồn hoa vốn có, đặc biệt là Nam Bảo Phường nơi các cửa hàng tập trung đông đúc (mình có thể làm gọn câu hơn . vd: đặc biệt là những cửa hàng ở Nam Bảo Phường), càng giống như một biển người với từng lớp từng lớp tu sĩ như thủy triều lần lượt kéo tới (vì vế trên không có chủ ngữ thành ra vế này lão nên đảo chủ ngữ phía sau lên cho rõ câu nhé. Ta có: tu sĩ chen chúc như thuỷ triều đang từng lớp kéo đến trong/ hoà vào biển người. Lại nói, Thẩm Thạch tuy rằng (lỗi này phải nhớ kỹ nhé: tuy rằng Thẩm Thạch) đã đến Hải Châu nhiều năm nhưng ngoại trừ Nam Bảo Phường ra đối với tòa thành lớn Lưu Vân này (ở trên lão dùng Lưu Vân Thành mà không phải là thành Lưu Vân nên ta góp ý chỗ này nên để như trên cho thống nhất, trong 1 chương dịch thì dịch giả nên tự thống nhất cho mình để người đọc dễ theo dõi. Ta có: đối với Lưu Vân Thành to lớn này) thì lại không có ấn tượng nhiều, phần lớn thời gian là sống trên Thanh Ngư Đảo không thể ra ngoài, sau này (không sai gì cả, ta chỉ gợi ý thôi, ta hay dùng từ "về sau" nó sẽ mạch lạc hơn) lại vô tình mà lạc vào Yêu Giới, cho tới tận hôm nay, hắn mới chính thức có cơ hội để thăm quan tòa thành này."
=>Các cửa hàng lần lượt mở cửa, các con đường dần náo nhiệt hơn, đến giờ thìn, Lưu Vân Thành lại chìm trong cảnh phồn hoa vốn có, đặc biệt là những cửa hàng ở Nam Bảo Phường, tu sĩ chen chúc như thuỷ triều đang từng lớp kéo đến hoà vào biển người. Lại nói, tuy rằng Thẩm Thạch đã đến Hải Châu nhiều năm nhưng ngoại trừ Nam Bảo Phường ra đối với Lưu Vân Thành to lớn này thì lại không có ấn tượng nhiều, phần lớn thời gian là sống trên Thanh Ngư Đảo không thể ra ngoài, về sau lại vô tình mà lạc vào Yêu Giới, cho tới tận hôm nay, hắn mới chính thức có cơ hội để thăm quan tòa thành này."

"Lưu Vân Thành từ xưa tới nay được gọi là đệ nhất thành ở phương nam của Hồng Mông Đại Lục"

Chỗ này sai tương tự như trên và sai một ít nghĩa, VP của mình là "Hồng Mông đại lục phía nam đệ nhất thành luỹ danh xưng" có nghĩa là thành có danh xưng đệ nhất ở phía nam đại lục của Hồng Mông giới.
=> Từ xưa tới nay, Lưu Vân Thành được xem là đệ nhất thành ở phương nam đại lục trong Hồng Mông giới.
----------------
Chốt: Cơ bản thì lão Quần làm tốt, nhưng lỗi sai thường gặp nhất là chưa để đúng trạng ngữ. Điển hình như :
1/
-Thẩm Thạch lúc đầu cũng muốn đi tới => Lúc đầu, Thẩm Thạch cũng muốn đi tới.
-Hắn trong lòng thở dài => Trong lòng hắn thở dài, hoặc hắn thở dài trong lòng.
-Thanh Tâm Chú khi xưa cũng là => Khi xưa, Thanh Tâm Chú cũng là.
-Thẩm Thạch trong lòng cười cợt =>.......
-Thẩm Thạch bỗng nhiên nở nụ cười => Bỗng nhiên Thẩm Thạch nở nụ cười/ Thẩm Thạch chợt mỉm cười.
2/ Thành ngữ Hán Việt rất nhiều,ta không thể biết hết dc, nếu dc thì lão ghi thuần việt cho những câu nào không chắc.
-Đó chính là phụ bằng tử đắt => Phụ bằng tử quý.
3/ Việc để dấu phẩy là để ngắt câu, nhưng ngắt câu trong văn viết, lão có thể thay thể bằng các liên từ như: và, rồi, cùng lúc đó, hơn nữa, cộng thêm, hay, hoặc, sau đó.... tuỳ theo ngữ cảnh để hạn chế bỏ dấu phẩy theo văn đọc.

Ta sửa hơi nhiều, nhưng tính ra nó không có gì nhiều hết, lỗi bé bé thôi, lão xem lại dùm ta nhé!
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
1,997
Tu vi
0
"Một ngày nào đó, khi bạn đã 60 tuổi, con cháu đi làm cả, bà xã của bạn thì qua nhà hàng xóm chơi, buồn buồn bạn lôi Ma Thiên Ký ra đọc, khi đó lật tới Chương 1258 Quyển 6, nhớ lại mình đã dịch chương này, ngẫm nghĩ không biết có bao độc giả đã đọc nó rồi nhỉ, bạn cười một mình - hình như lúc đó mình vừa dịch vừa tán tiểu sư muội @Hàn Lâm Nhi thì phải a..."
@Hàn Lâm Nhi :9:
 

gawain

Luyện Hư Sơ Kỳ
Ngọc
2,050
Tu vi
666
"Một ngày nào đó, khi bạn đã 60 tuổi, con cháu đi làm cả, bà xã của bạn thì qua nhà hàng xóm chơi, buồn buồn bạn lôi Ma Thiên Ký ra đọc, khi đó lật tới Chương 1258 Quyển 6, nhớ lại mình đã dịch chương này, ngẫm nghĩ không biết có bao độc giả đã đọc nó rồi nhỉ, bạn cười một mình - hình như lúc đó mình vừa dịch vừa tán tiểu sư muội @Hàn Lâm Nhi thì phải a..."
@Hàn Lâm Nhi :9:
Oạch :035:
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top