Giới thiệu về Bạch Ngọc sách
Siêu cấp sự kiện kết nối
Donate ủng hộ việc duy trì BNS thông qua thẻ cào
Mở lớp dịch thường xuyên 8/24
   
Trang 1 của 27 12311 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 5 của 132

Chủ đề: Tru tiên II Fanfic - Ba Tây Bối

  1. #1
    Minh Chủ
    123456vn's Avatar

    Gia Nhập
    May 2012
    Chân khí
    2.511
    Ngọc
    2.888.362
    Bạch Ngọc
    0
    Cảm ơn
    1.663
    Nhận 55.067 cảm ơn trong 1.360 bài

    Lô Đỉnh | Linh Thú | Pháp Bảo Đại Bi

    Tru tiên II Fanfic - Ba Tây Bối

    Thưa các bạn yêu truyện Tru tiên thân mến! Tình hình hiện tại thì Tru tiên II chính thức của Tiêu Đỉnh đã ngừng ra Text trên các trang mạng Trung Quốc cho đến khi sách Tru tiên II xuất bản.

    Trong lúc chờ đợi Tru tiên II của Tiêu Đỉnh mà không biết bao giờ xuất bản thì nay trên các văn đàn mạng của Trung Quốc xuất hiện bản Tru Tiên II Fanfic có thứ hạng rất cao trên các trang web truyện ở đó. Nay xin đăng bản dịch thô của Tru Tiên II Fanfic này nhằm làm thỏa mãn cơn khát Tru tiên của bạn đọc. Xin nhấn mạnh lại là đây chỉ là bản Tru tiên II do người hâm mộ của Tru Tiên viết ra chứ không phải bản chính thức của Tiêu Đỉnh. Tuy nhiên, bản Tru tiên II Fanfic này có thứ hạng rất cao trên các trang web truyện ở TQ và đã ra hơn triệu chữ nên tin tưởng sẽ không làm phụ lòng bạn đọc.

    !


    Để thống kê lượng độc giả của truyện nên 2 chương đầu tiên sẽ để ẩn. Các bạn vui lòng bấm "Cảm ơn" để xem được truyện !

    ******


    Tru Tiên II


    Quyển thứ nhất: Cứu Linh

    Chương 1: An cư

    Tác giả: Ba Tây Bối
    Convert & Edit: 123456vn
    Nguồn: www.bachngocsach.com


    Lời nhóm dịch: Câu chuyện về Trương Tiểu Phàm lại bắt đầu sau khi hắn đánh bại Quỷ Vương Tông tông chủ - Quỷ Vương. Trương Tiểu Phàm sẽ tiếp tục gặp những kì ngộ gì ? Mối tình Bích Dao - Trương Tiểu Phàm - Lục Tuyết Kỳ sẽ tiếp diễn tới đâu ? Những bí mật còn bỏ ngỏ trong Tru Tiên I sẽ được giải đáp như thế nào ? Tất cả có trong Tru Tiên II Fanfic - Ba Tây Bối !
    **Bạn vui lòng bấm Cảm ơn để xem nội dung.**



    Mọi thắc mắc, góp ý xin các bạn gửi vào Topic thảo luận Tru tiên II Fanfic ở ĐÂY !

    Đăng kí dịch Tru tiên II Fanfic ở ĐÂY !
    Lần sửa cuối bởi 123456vn, ngày 27-10-12 lúc 05:31 PM. Lý do: Biên lần 1.

  2. Có 1.795 người cảm ơn 123456vn :

  3. #2
    Minh Chủ
    123456vn's Avatar

    Gia Nhập
    May 2012
    Chân khí
    2.511
    Ngọc
    2.888.362
    Bạch Ngọc
    0
    Cảm ơn
    1.663
    Nhận 55.067 cảm ơn trong 1.360 bài

    Lô Đỉnh | Linh Thú | Pháp Bảo Đại Bi

    [Tiên hiệp] Tru tiên II - Ba Tây Bối


    Quyển thứ nhất: Cứu Linh


    Chương 2: Lục Y

    Tác giả: Ba Tây Bối
    Convert & Edit: 123456vn
    Nguồn: www.bachngocsach.com


    **Bạn vui lòng bấm Cảm ơn để xem nội dung.**




    Mọi thắc mắc, góp ý xin các bạn gửi vào Topic thảo luận Tru tiên II Fanfic ở ĐÂY !
    Lần sửa cuối bởi 123456vn, ngày 24-10-12 lúc 05:49 PM. Lý do: Biên lần 1.

  4. Có 1.252 người cảm ơn 123456vn :

  5. #3
    Minh Chủ
    123456vn's Avatar

    Gia Nhập
    May 2012
    Chân khí
    2.511
    Ngọc
    2.888.362
    Bạch Ngọc
    0
    Cảm ơn
    1.663
    Nhận 55.067 cảm ơn trong 1.360 bài

    Lô Đỉnh | Linh Thú | Pháp Bảo Đại Bi

    Quyển thứ nhất: Cứu Linh


    Chương 3: Linh Hồn

    Tác giả: Ba Tây Bối
    Convert & Edit: 123456vn
    Nguồn: www.bachngocsach.com



    Ngày tiếp theo mặt trời chậm rãi nhô lên, gieo những tia nắng mới xua tan giá rét, làm thế gian tăng thêm phần ấm áp.

    Lúc ánh mặt trời hiện lên, Trương Tiểu Phàm đứng thẳng người, chuẩn bị tiếp tục công việc ngày hôm qua vẫn còn bỏ dở. Tiểu Hôi đứng ở một bên ủ rũ, mặc dù nó không ngại cực khổ khoa tay múa chân lúc nửa đêm, kêu lên cả đêm, nhưng Trương Tiểu Phàm vẫn còn vẻ mặt ‘ngươi đang đùa bỡn ta’, làm hại Tiểu Hôi vò đầu bứt tai một đêm, rơi mất vô số lông khỉ.

    Mặc dù Trương Tiểu Phàm bên ngoài không tin, nhưng trong lòng cảm giác Tiểu Hôi không có nói láo. Thật sự là Bích Dao sao? Tiểu Phàm không dám nghĩ đến, hắn cũng không chịu được thất vọng đả kích nữa. Hắn chỉ muốn tự lừa gạt mình.

    Trương Tiểu Phàm nâng cái cuốc lên, từng bước từng bước đi ra phía ngoài thôn. Tiểu Hôi bất đắc dĩ gãi gãi đầu, đi theo phía sau. Trương Tiểu Phàm đi tới cửa thôn thì ngừng lại, nhìn ánh sáng mặt trời, cảm nhận ánh mặt trời ấm áp. Tiểu Hôi nhảy lên trên vai Trương Tiểu Phàm, cùng Trương Tiểu Phàm hưởng thụ ánh mặt trời. Ở thôn khẩu của Thảo Miếu thôn, năm con mắt nhìn về phương xa. Bọn họ giống như vị thần giữ đền trong thôn, cùng bảo vệ thảo miếu thôn.

    ‘Linh linh linh linh......’

    Một tiếng thanh thúy rất nhỏ vang lên, như có như không.

    Cả người Trương Tiểu Phàm chấn động, là thật? Hay là ảo giác đây? Trương Tiểu Phàm bắt đầu thấy run, Tiểu Hôi nhảy xuống, ba con mắt chớp chớp nhìn Trương Tiểu Phàm đang run rẩy, thấy cái cuốc trong tay hắn rơi xuống.

    ‘Vèo’ một tiếng, Trương Tiểu Phàm giống như một mũi tên rời cung, chạy thật nhanh vào trong thôn. Tiểu Hôi ở chỗ này âm thầm ngẩn người - tốc độ này so với ngự kiếm phi hành cũng không kém chút nào, không biết chủ nhân học được kì thuật ấy lúc nào, nếu ngày hôm qua hắn dùng cái thuật này, vậy thì......

    Tiểu Hôi không dám nghĩ tiếp nữa, dùng sức hai tay gãi gãi đầu, cũng chạy vào trong thôn.

    Bên trong căn phòng của Trương Tiểu Phàm đang chìm trong ánh nắng mới, không khí xung quanh rất an tĩnh, thanh bình. Chỉ nghe thấy một âm thanh “vèo”, Trương Tiểu Phàm đã đến cửa, ‘cạch’, tiếng cửa mở, trong ánh mắt hắn là một bóng người mặc áo xanh, là một thiếu nữ. Thiếu nữ tựa hồ kinh sợ, khi không quay đầu rồi biến mất, hư không tiêu thất, vô ảnh vô tung biến mất, chỉ để lại bên cửa một người đang ngẩn ngơ - Trương Tiểu Phàm. Trương Tiểu Phàm đứng ở cửa, nửa khắc sau mới hô lên một tiếng, “Bích Dao”.

    Tiểu Hôi ngồi ở nhà dưới, nhàm chán gãi đầu, đang mân mê cái nhánh cây, nhìn Trương Tiểu Phàm tựa như đang phát điên, từ nhà này chạy vào nhà kia, từ phòng kia xông tới phòng này. Tiểu Hôi chỉ nhớ rõ sau khi nó trở về, đã nhìn thấy Trương Tiểu Phàm không nói một lời ở trong phòng tìm thứ gì đó, sau lại từ trong phòng đi ra ngoài, chạy vào trong phòng khác tiếp tục tìm kiếm. Bây giờ đã đến đêm khuya nhưng Trương Tiểu Phàm vẫn không biết mệt mỏi chạy khắp nơi, Tiểu Hôi hồi tưởng ngày hôm qua bị Trương Tiểu Phàm rượt đuổi, dù sao ngày hôm qua hắn cũng còn vui vẻ, không nghĩ vừa qua một ngày, lại là bộ dáng này.

    Lại một ngày mới bắt đầu, bầu trời phía đông đã xuất hiện một mảng trắng, lặng lẽ dấu ánh sao sáng đi, chỉ để lại một vệt sao mai lóe lên.

    Ở trong phòng Tiểu Hôi rút cuộc cũng chờ được người. Trương Tiểu Phàm thất hồn lạc phách đi vào phòng trong, sau đó mọi âm thanh đều biến mất.

    Tiểu Hôi từng đi vào trong phòng, nhưng nó cũng không tìm được Trương Tiểu Phàm. Kết quả là hôm nay đổi thành Tiểu Hôi điên cuồng đi lục tìm tất cả các gian phòng.

    Thật ra thì Trương Tiểu Phàm cũng không cách nào biến mất, chẳng qua trước đây hắn học được huyễn thuật trong một quyển sách, có thể đem người cùng khí tức dấu đi, đánh lừa được một con linh thú như Tiểu Hôi. Bây giờ Trương Tiểu Phàm đang ẩn mình ở một nơi kín đáo bên góc tường, hai mắt nhìn chằm chằm về phía Hợp Hoan chuông.

    Tới giữa buổi trưa, Trương Tiểu Phàm vẫn chưa động đậy, yên lặng chờ ở nơi đó, yên lặng đến nỗi ngay cả một tiếng hít thở rất nhỏ cũng không có. Tiếng kêu của Tiểu Hôi cũng không có, có thể nó đã đi xa. Tất cả vẫn cứ yên lặng như vậy......

    ‘Linh linh linh linh......’

    Hợp Hoan chuông nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Trương Tiểu Phàm rùng mình, hô hấp bắt đầu nặng nề, hai tay khẽ run, hai mắt tiếp tục gắt gao nhìn chằm chằm Hợp Hoan chuông, rất sợ một cái nháy mắt, Hợp Hoan chuông sẽ biến mất.

    Hợp Hoan chuông ngừng kêu, xung quanh lại yên tĩnh trở lại, nhưng mọi thứ vẫn chưa kết thúc.

    Sương mù màu xanh biếc dần dần ngưng tụ quanh Hợp Hoan chuông , càng lúc càng nhiều, đám sương mù từ từ bay xuống phía dưới, rời khỏi Hợp Hoan chuông, tản ra trên mặt đất, dần dần thành hình. Đầu tiên là một màu áo xanh nhạt, là một vóc người xinh đẹp, tóc đen, hai tay trắng noãn, cuối cùng hiện lên một thiếu nữ mặc váy xanh. Thiếu nữ xoay đầu lại, chỉ thấy tướng mạo nàng xinh đẹp tuyệt trần, lông mày nhỏ nhắn, làn da trắng như tuyết, một đôi mắt to chợt nháy, rung động lòng người.

    Hô hấp của Trương Tiểu Phàm lúc này đã ngừng lại, con ngươi lớn hơn, thiếu nữ mặc áo xanh này không phải ai khác, chính là Bích Dao mà ngày đêm hắn mong ngóng.

    Trương Tiểu Phàm vẫn không nhúc nhích, cũng không nói gì, hắn vẫn núp ở nơi đó nhìn chằm chằm Bích Dao, hi vọng giờ khắc này có thể biến thành vĩnh cửu. Mà Bích Dao cũng không cảm thấy có một người trong phòng đang dùng ánh mắt thâm tình nhìn nàng.

    Trước tiên Bích Dao nhìn bốn phía một chút, xác định trong phòng không có ai, liền đưa tay ra, làm ra một động tác nghịch ngợm. Cuối cùng trên mặt nàng nở nụ cười, bắt đầu xem xét đồ vật trong phòng. Đối với nàng hình như cái gì cũng rất mới lạ, thích thú nhìn xung quanh. Trong phòng có một cái tủ, trên tủ có treo một mặt gương. Bích Dao tò mò nhìn về cái gương thật lâu, cuối cùng đưa tay đặt lên mặt gương, tay của nàng giống như dò vào hư không, toàn bộ tay xuyên vào bên trong tủ. Bích Dao cao hứng cười cười, lấy tay ra, cả người đi về phía cái tủ. Khi người nàng sắp chạm vào tủ, Bích Dao giống như không có gì ngăn cản vẫn cứ đi tiếp. Cái tủ vẫn đứng im, không chút nào thay đổi.

    Trương Tiểu Phàm cảm thấy kinh ngạc, từ từ đứng lên nhìn Bích Dao, tay chậm rãi giơ lên, với tới trên khuôn mặt Bích Dao. Bích Dao không biết trước mặt mình có người, tiếp tục vui đùa. Khi tay hắn tiếp xúc với khuôn mặt của Bích Dao, Trương Tiểu Phàm đã hiểu rõ ràng.

    Trương Tiểu Phàm mặc dù ẩn thân, nhưng hắn vẫn tồn tại, nhưng khi tay của hắn cùng khuôn mặt của Bích Dao tiếp xúc, bàn tay không đụng phải bất kỳ thứ gì, cứ thế đưa qua đầu Bích Dao, mà Bích Dao vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

    Tại sao lại như vậy chứ? Trương Tiểu Phàm hiểu rõ, bởi vì Bích Dao chỉ là một ảo ảnh, chỉ là một hồn phách không có thân thể mà thôi.

    Bích Dao quay đầu đi nhìn những vật khác, mà tay của Trương Tiểu Phàm vẫn không hạ xuống.

    Màn đêm lại buông xuống, đây là thời khắc oan hồn thảo miếu thôn đoàn tụ. Bọn họ bắt đầu kêu oan, bắt đầu huyên náo, có tiếng quỷ kêu nổi lên bốn phía. Bích Dao nghe tiếng được tiếng quỷ kêu, thân thể trong nháy mắt hóa thành một màn sương mù xanh biếc rồi biến mất.

    Trương Tiểu Phàm đợi Bích Dao biến mất rồi lặng lẽ hiện ra, từ từ đi tới trước Hợp Hoan chuông, lấy Hợp Hoan chuông xuống, nhét vào thật sâu trong ngực . Trương Tiểu Phàm ngồi phịch trên mặt đất, hai tay nắm chặt Hợp Hoan chuông.

    Hắn cứ ngồi như vậy, cái gì cũng không nghĩ đến, cái gì cũng không quản, ngay cả Tiểu Hôi trở lại lúc nào, hắn cũng tuyệt nhiên không biết, hắn chỉ quan tâm đến Hợp Hoan chuông trong lồng ngực của mình, giống như đây là toàn bộ mọi thứ mà hắn có.


    Hết chương 3. Xin mời đón đọc chương 4: Thỉnh Giáo.



    Mọi thắc mắc, góp ý xin các bạn gửi vào Topic thảo luận Tru tiên II Fanfic ở ĐÂY !
    Lần sửa cuối bởi 123456vn, ngày 24-10-12 lúc 05:50 PM. Lý do: Biên lần 1.

  6. Có 538 người cảm ơn 123456vn :

  7. #4
    Minh Chủ
    123456vn's Avatar

    Gia Nhập
    May 2012
    Chân khí
    2.511
    Ngọc
    2.888.362
    Bạch Ngọc
    0
    Cảm ơn
    1.663
    Nhận 55.067 cảm ơn trong 1.360 bài

    Lô Đỉnh | Linh Thú | Pháp Bảo Đại Bi

    Quyển thứ nhất: Cứu Linh


    Chương 4: Thỉnh Giáo

    Tác giả: Ba Tây Bối
    Convert & Edit: 123456vn
    Nguồn: www.bachngocsach.com




    Bên trong thành Hà Dương.

    Quỷ Vương mê hoặc người dân tấn công núi, hầu như tất cả dân chúng phụ cận núi non Thanh Vân đều bị cuốn vào. Thành Hà Dương là địa phương nhiều người tụ tập, tất nhiên sẽ không tránh khỏi, dân chúng toàn thành đều bị mê hoặc. Cho đến khi Quỷ Vương chết trận, chúng nhân mới có thể hồi tỉnh.

    Hôm nay ở thành Hà Dương chỗ nào cũng hoang phế, người dân vội vã xử lý cửa hàng, chuẩn bị gây dựng lại nghiệp cũ. Kẻ ra Nam vào Bắc nhiều không kể xiết, người người đều muốn bình an về nhà, mang đến một loại nghề nghiệp bận rộn - xem bói.

    Chỉ thấy bên cạnh đường cái, bày biện một bàn giấy bằng gỗ cũ kĩ, bên cạnh cắm một cây gậy trúc, phía trên treo một mảnh vải, viết bốn chữ ‘Tiên Nhân Chỉ Lộ’. Một lão nhân râu tóc bạc trắng, mặt mũi già nua, nhìn lại thấy có mấy phần bộ dáng tiên phong đạo cốt, đắc đạo cao nhân, đang lớn tiếng thét: “Biết trước năm mươi năm trước, có thể dự đoán ba trăm năm thời vận, lời phán như thần, bút phán âm dương, muốn biết cuộc sống sau này, mau đến xem một quẻ!”

    Bên cạnh lão già, có một thiếu nữ đang ngái ngủ, dung mạo ngày thường hình như rất xinh đẹp, giờ phút này đang gục ở trên bàn, vẻ mặt bất đắc dĩ.

    Mà ở phía sau hai người này, một người đàn ông trung niên đang đứng, cầm lấy bao hành lí, thoạt nhìn so với người bình thường thật cổ quái, vóc người cao hơn hai người trước ít nhất một cái đầu, gương mặt giống như một loại dã cẩu, ngắm nhìn chỉ sinh thêm chán ghét.

    Ba người này chính là Chu Nhất Tiên, Tiểu Hoàn, Dã Cẩu đạo nhân.

    Lúc này Chu Nhất Tiên có chút hả hê, mấy ngày nay coi như là gặp vận, thao thao bất tuyệt, vốn là xem vận thế cho mọi người. Mỗi người được Chu Nhất Tiên “chỉ dẫn” đều như nhặt được đại xá lúc rời đi.

    Chu Nhất Tiên cầm lấy mười hai nén bạc ròng, trên mặt ý mừng không ngớt, mấy ngày nay ra số tiền kiếm được so ra còn hơn lúc bọn họ bôn ba mấy tháng. Chu Nhất Tiên đang muốn đem mấy nén bạc bỏ vào ngực, không ngờ có con gì lao nhanh tới, đoạt lấy mười hai nén bạc ròng của Chu Nhất Tiên, nhảy lên trên bàn gỗ. Chu Nhất Tiên đang muốn mở miệng, vừa nhìn ra là một con khỉ, hơn nữa con khỉ này còn có ba con mắt. Tiểu Hoàn vừa nhìn tới con khỉ liền khôi phục tinh thần, lên tiếng gọi: “Tiểu Hôi”. Con khỉ nghe thấy tiếng gọi, liền nhảy vào trong ngực Tiểu Hoàn, đem số tiền vừa mới đoạt được đưa cho Tiểu Hoàn, Tiểu Hoàn nhận lấy tiền cười cười, bắt đầu vuốt ve Tiểu Hôi.

    Chu Nhất Tiên tại một bên la mắng nói: “Con khỉ nhà ngươi ở đây dám đi giật tiền, thật là không có vương pháp mà. Cẩn thận ta đem ngươi nhốt vào trong lồng tre, giam ngươi hai mươi ba mươi năm, xem ngươi còn dám không thành thật.”

    Dã Cẩu đạo nhân thì tại một bên khác thầm nghĩ: “Cùng một con khỉ phân bua phải trái hữu dụng sao? Nếu như con khỉ nghe lời ngươi nói, vậy chẳng phải ngươi là Hầu Vương sao?”

    Tiểu Hôi đang ở chỗ này, vậy hắn cũng đang ở đây?

    Tiểu Hoàn nhìn xung quanh, quả nhiên thấy được một người mặc áo đen ở đầu phố. Hắn có vóc người cao, nét mặt hiện lên vẻ tang thương, trên đầu đã điểm bạc, cầm một cây thiêu hỏa côn trong tay, Tiểu Hoàn thấy nam tử này liền cười, hắn chính là người mà nàng vẫn khổ sở đợi chờ - Quỷ Vương tông phó tông chủ Quỷ Lệ, cũng chính là Trương Tiểu Phàm bây giờ.

    Trương Tiểu Phàm đi tới trước mặt Chu Nhất Tiên, nói một tiếng: “Tiền bối”.

    Chu Nhất Tiên ha hả cười mấy tiếng, nói: “Đây không phải là Quỷ Lệ sao? Không biết ngươi bây giờ xưng hô như thế nào, gọi là tông chủ ? Hay gọi là Quỷ vương mới đây?”

    “Xin tiền bối chỉ giáo cho?”

    “Nay Quỷ Vương đã chết, chức vị tông chủ còn trống, tự nhiên Phó tông chủ là người có danh vọng cao nhất để kế vị rồi.” Chu Nhất Tiên mỉm cười, nhìn Trương Tiểu Phàm nói: “Bây giờ ngươi không bận rộn ở chỗ Quỷ Vương tông, tới chỗ ta làm gì ? Sẽ không vì Quỷ Vương tông mà mời bổn tiên nhân tới để tính toán kiếp số chứ.”

    Trong lòng Trương Tiểu Phàm thầm cười khổ, chớ nói hắn không muốn trở về Quỷ Vương tông nữa, cho dù hắn trở về, không bị chúng nhân Quỷ Vương tông loạn kiếm đâm chết cũng coi như là chuyện tốt rồi, càng đừng nói đến chuyện kế vị tông chủ. Hắn lập tức nói: “Ta không muốn lại cuốn vào trong tranh đấu nữa, vị trí tông chủ ta cũng không muốn kế thừa.”

    Chu Nhất Tiên lấy tay sờ sờ chòm râu hoa râm, thoạt nhìn tựa như bộ dáng cao nhân đắc đạo, nói: “Chính đạo, ma đạo tuy có chính tà phân chia, nhưng không có thiện ác phân chia. Quỷ vương tông tuy là ma đạo, nhưng chỉ cần tông chủ Quỷ Vương tông hướng thiện, toàn bộ tông chúng sẽ theo thiện; Tông chủ của bọn họ hướng ác, toàn bộ Quỷ Vương tông sẽ theo ác. Nếu như ngươi hảo hảo dẫn dắt Quỷ Vương tông, cái Quỷ Vương tông bị thiên hạ ghét bỏ trước đây, cũng chưa chắc không có khả năng thay đổi.”

    Trương Tiểu Phàm đăm chiêu chốc lát, thở dài nói: “Ta cùng Quỷ Vương tông đã không còn quan hệ nữa.”

    Chu Nhất Tiên mặt mũi cứng đờ, sau đó nở nụ cười nói: “Xem ra ngươi thật khá, không giống những tên mưa đồ tham lợi kia, thật là người hiệp nghĩa.”

    Trương Tiểu Phàm âm thầm kỳ quái, không biết hôm nay Chu Nhất Tiên có phải hay không trúng tà rồi, lại đi tán dương người khác.

    Nụ cười Chu Nhất Tiên đối với Trương Tiểu Phàm vẫn không bớt, đưa tay phải của mình ra, nhẹ giọng nói: “Lấy ra đi.”

    Lúc này Trương Tiểu Phàm đúng như một hòa thượng, trong người không có lấy sợi tóc. Chỉ có thể hỏi: “Không biết tiền bối muốn vật gì vậy.”

    “Tiền đó!” Chu Nhất Tiên reo lên: “Ngươi đã ở thế gian lăn lộn nhiều năm, sao lại không biết đến đạo lí này.”

    Trong lúc nhất thời Trương Tiểu Phàm trợn mắt há hốc mồm, không biết nên nói cái gì cho phải, hắn cũng coi như một người tinh minh, lần này lại bị người ta gán thành ‘Hắc’ đạo.

    Chu Nhất Tiên nhìn bộ dạng ngẩn người của Trương Tiểu Phàm, giải thích: “Chúng ta tới nơi này để duy trì sinh kế, mới vừa rồi ta tiến hành khai đạo cho ngươi, ngươi được bổn tiên nhân giảng đạo, cái gì cũng mở to mắt ra, coi như bổn tiên nhân cũng đã thành công, nên lấy tiền rồi, chung quy mười hai lương bạc. Còn có mười hai lượng bạc bị con khỉ của người cướp đi, cũng xin ngươi trả lại, tổng cộng hai mươi tư lượng bạc. Ha ha, ngươi cũng đã được ta chỉ điểm, sẽ không vì vật ngoại thân mà làm kẻ quịt nợ chứ.”

    Trương Tiểu Phàm không nghĩ tới Chu Nhất Tiên sẽ vô lại như thế, hắn cũng không phản bác, chỉ có thể sờ lên người lục lọi, nhưng tìm tòi hồi lâu, cũng chỉ tìm ra năm lượng bạc, nhìn Chu Nhất Tiên nói: “Ta chỉ có như vậy thôi, còn lại ngày sau xin trả.”

    Chu Nhất Tiên nhận lấy bạc, bất mãn nói: “Chỉ có từng này, lần sau xem bói trước tiên mang nhiều tiền một chút, làm hại ta trễ nải bao nhiêu thời gian a.” Chu Nhất Tiên đã lừa gạt được bạc, tự nhiên sẽ không lãng phí thời gian trên người hắn nữa, đưa ánh mắt chuyển đến nơi khác, thấy được một công tử mặc áo lụa: “A vị khách quan kia, ta xem ấn đường trên trán ngươi biến thành màu đen, mặt có tử khí......”

    Trương Tiểu Phàm bông nhiên nghĩ đến mình còn có chuyện cần làm, đi tới phía sau Chu Nhất Tiên, nói: “Tiền bối, ta còn có việc muốn thỉnh giáo người.”

    Công tử mặc áo lụa nghe được âm thanh, đưa mắt nhìn Trương Tiểu Phàm, nhất thời kinh sợ. Cũng khó trách công tử này kinh nghi, Trương Tiểu Phàm toàn thân áo đen, vẻ mặt lạnh lùng, thiêu hỏa côn trong tay phát ra ánh sáng đen nhàn nhạt, vừa nhìn rõ ràng không phải là hạng người lương thiện.

    Chu Nhất Tiên nhìn thoáng qua Trương Tiểu Phàm, nhìn công tử mặc áo lụa nói: “Không cần phải để ý đến hắn, mười mấy năm trước hắn vốn là kẻ một vô danh tiểu tốt, ta nhất thời không đành lòng, tiết lộ thiên cơ giúp hắn một lần. Hiện tại hắn đã là dưới một người, trên vạn người, tu vi lại càng ít có người sánh được. Mấy ngày nay còn muốn ta giúp hắn lần nữa, nhưng tiết lộ thiên cơ lần nữa sẽ bị trời cao trừng phạt, cho nên hắn không cam lòng, chúng ta không cần phải để ý đến hắn.” Công tử mặc áo lụa nghe xong, nhìn Trương Tiểu Phàm mặc dù sát khí bức người, nhưng đối với Chu Nhất Tiên hết sức cung kính, từ từ yên lòng, tiếp tục cùng Chu Nhất Tiên xem bói.

    Trương Tiểu Phàm không muốn có thêm phiền toái, càng không muốn chuyện của mình năm đó bị đem đi lừa gạt, chỉ có âm thầm bội phục da mặt dầy của Chu Nhất Tiên.

    Tiểu Hoàn ôm Tiểu Hôi tới, cúi đầu nói nhỏ: “Quỷ Lệ công tử”.

    Trương Tiểu Phàm nghe được âm thanh phía sau, xoay người lại, nói: “Tiểu Hoàn cô nương, ngươi sau này gọi ta là Trương Tiểu Phàm được rồi.”

    Dã Cẩu đạo nhân cũng đi tới, mặc dù không nói chuyện, nhưng sắc mặt lại hết sức không tốt.

    Tiểu Hoàn cúi đầu ứng thanh: “Phải” Nhưng nàng vẫn đứng đó như cũ, thật giống như dùng hết dũng khí, chậm rãi nói: “Trương công tử, như vậy ngươi đã cùng Quỷ Vương tông không còn quan hệ nữa rồi, vậy ngươi sau này có tính toán gì không?”

    Biểu tình của Dã cẩu đạo nhân lúc này đã hết sức rõ ràng, hâm mộ, ghen tị, căm thù, cừu hận, nhiều vẻ mặt nhất thời cùng lúc hiện lên. Một mặt hắn nhìn gắt gao Trương Tiểu Phàm, một mặt âm thầm hướng lên trời cầu nguyện, hi vọng Trương Tiểu Phàm không đi theo đám người bọn hắn.

    Trương Tiểu Phàm nghe vậy cũng âm thầm tự hỏi mình: “Sau này ta nên làm gì?”

    Trương Tiểu Phàm từng tính toán ở lại Thảo Miếu thôn sống qua ngày, nhưng linh hồn Bích Dao xuất hiện, bỗng chốc làm rối loạn cuộc sống của hắn, vừa cho hắn một tia hi vọng, nhưng một tia hi vọng này có thể thành công sao?

    Trương Tiểu Phàm suy nghĩ về tương lai vô định trước mắt. Cúi đầu nhìn Tiểu Hoàn đang cúi đầu chờ hắn trả lời, thuận miệng nói: “Cũng không có ý định gì.”

    Cái này coi là trả lời sao? Tiểu Hoàn đối với đáp án này không khỏi có chút thất vọng, lại nói: “Nếu không có tính toán, vậy chi bằng công tử đi theo chúng ta.”

    Vẻ mặt Dã Cẩu đạo nhân giờ phút này quả thực khó coi tới cực điểm, đúng như mặt chó dữ, hù người xung quanh né tránh ba thước, phải đi đường vòng, vốn là đường phố đang ồn ào, chốc lát an tĩnh không ít, để cho bọn họ một mảng đất trống lớn, ai cũng sợ hắn đột nhiên biến thành chó hoang, chạy tới đớp mình một đớp.

    Ngay cả công tử mặc áo lụa đang xem bói, cũng đưa ánh mắt nhìn tới nơi này, chuẩn bị tùy thời chạy trốn. Chu Nhất Tiên vội vàng nở nụ cười nói: “Không cần lo lắng, có bổn tiên nhân ở chỗ này, không có việc gì .”

    Công tử mặc áo lụa vội vàng đưa tới ánh mắt dò hỏi, Chu Nhất Tiên chậm rãi nói: “Ngươi chớ hoảng sợ, hắn chỉ là một tên dã cẩu mà thôi, sau lại bị ta thu dưỡng, bởi vì sinh trưởng bên cạnh bổn tiên nhân, nhận được tiên khí mà tu luyện. Hắn tuy là hình người, nhưng có cẩu tính, chẳng qua bây giờ hiện ra diện mục để hóng mát một chút, sẽ không đả thương người .” Công tử mặc áo lụa cuống quít nói: “Đại sư thật là tiên nhân, xin người chỉ điểm cho ta chỗ mê.” Ở bên này Chu Nhất Tiên lại tiếp tục xem bói, mà bên kia lại vẫn đang an tĩnh.

    Trương Tiểu Phàm vẫn không trả lời, Tiểu Hoàn cùng Dã Cẩu đạo nhân đều đặt ánh mắt ở trên người Trương Tiểu Phàm, không có chú ý tới thay đổi xung quanh. Bằng không để cho Dã Cẩu đạo nhân nghe được Chu Nhất Tiên làm trò trước mặt Tiểu Hoàn cùng mọi người, nói hắn ‘chỉ là một con dã cẩu mà thôi’, sợ rằng hắn muốn hộc máu mà bỏ mình.

    Chờ đợi chốc lát sao dài dằng dẵng ?

    Ngay cả trong ngực Tiểu Hoàn, Tiểu Hôi cũng không bình tĩnh được, gãi gãi đầu.

    Rốt cục, Trương Tiểu Phàm cúi đầu, nói: “Chẳng qua ta tới là có việc muốn thỉnh giáo mà thôi.”

    “Phải không.” Tiểu Hoàn nói nhẹ một câu, xoay người đi vào ngõ bên đường, thân thể khẽ run, ở trong ngõ truyền ra tiếng nức nở rất nhỏ. Dã Cẩu đạo nhân đi theo, trên mặt vừa lộ ra nụ cười thoáng chốc cứng đơ tại nơi đó, nhìn Tiểu Hoàn khóc, cũng không biết an ủi làm sao, chỉ có thể ngây ngốc đứng đó.


    Hết chương 4. Xin mời đón đọc chương 5: Kiếm Linh.




    Mọi thắc mắc, góp ý xin các bạn gửi vào Topic thảo luận Tru tiên II Fanfic ở ĐÂY !
    Lần sửa cuối bởi 123456vn, ngày 24-10-12 lúc 06:56 PM. Lý do: Biên lần 1.

  8. Có 424 người cảm ơn 123456vn :

  9. #5
    Minh Chủ
    123456vn's Avatar

    Gia Nhập
    May 2012
    Chân khí
    2.511
    Ngọc
    2.888.362
    Bạch Ngọc
    0
    Cảm ơn
    1.663
    Nhận 55.067 cảm ơn trong 1.360 bài

    Lô Đỉnh | Linh Thú | Pháp Bảo Đại Bi

    Quyển thứ nhất: Cứu Linh


    Chương 5: Kiếm Linh

    Tác giả: Ba Tây Bối
    Convert & Edit: 123456vn
    Nguồn: www.bachngocsach.com



    Tiểu Hoàn, Dã Cẩu đạo nhân cùng Trương Tiểu Phàm ba người vẫn cứ đứng tại nơi này, mà Chu Nhất Tiên lại không chú ý tình huống của bên này, ở nơi đâu lại vừa lừa gạt được một người, đang hớn hở đem tiền bỏ vào trong ngực.

    Trương Tiểu Phàm đi ra phía trước, nói một tiếng: “Tiền bối”.

    Chu Nhất Tiên lên tiếng nói: “Ngươi còn chuyện gì?”

    “Không biết tiền bối có biết chuyện liên quan tới ‘Kiếm linh’.”

    Chu Nhất Tiên vuốt râu nhớ lại, nói: “Kiếm linh là một loại linh thể dựa vào bảo vật mà sinh, bởi vì kiếm linh đa phần xuất hiện ở bảo kiếm, cho nên gọi là ‘Kiếm linh’. Kiếm linh chủ yếu chia làm hai loại, một loại là tiên thiên, từ tinh hoa của bảo vật ngưng tụ mà thành, hóa thành linh thể. Loại kiếm linh này mặc dù trung thành, nhưng không có trí lực, không hiểu các phép thần thông, bị đại đa số người nhìn làm đồ vật mà thôi.”

    Chu Nhất Tiên nói đến chỗ này thì hơi ngừng lại, Trương Tiểu Phàm hết sức khẩn trương, vội vàng hỏi: “Một loại khác là?”

    Chu Nhất Tiên nhìn Trương Tiểu Phàm một chút , tiếp tục nói:“Một loại khác là hậu thiên, bởi vì các loại nguyên nhân bất đồng, mà vào trong bảo vật, từ đó dựa vào linh khí trong bảo vật mà tồn tại. Loại tính cách kiếm linh này, tính tình cũng là khi còn sống mang theo, thỉnh thoảng gặp phải một chủ nhân phù hợp, sẽ tạo thành mạc nghịch chi giao.”

    Trương Tiểu Phàm nhớ tới tình huống của Bích Dao, nhưng Chu Nhất Tiên nói một câu ‘từ đó dựa vào linh khí của bảo vật mà tồn tại’, đem hy vọng của Trương Tiểu Phàm đánh nát. Chẳng lẽ Bích Dao sẽ vĩnh viễn ở trong Hợp Hoan chuông sao?

    “Có biện pháp nào để kiếm linh rời khỏi bảo vật mà vẫn sống sót?” Trương Tiểu Phàm dùng sức nắm Chu Nhất Tiên, hai mắt nhìn thẳng hai mắt Chu Nhất Tiên hỏi.

    Chu Nhất Tiên chẳng qua là nhẹ nhàng lắc đầu.

    Trong lòng Trương Tiểu Phàm giống như vừa bị sét đánh.

    Tay của Trương Tiểu Phàm buông lỏng ra, nhưng hắn vẫn đứng ở chỗ này, không nhúc nhích, ánh mắt vẫn đang nhìn thẳng Chu Nhất Tiên, nhưng Chu Nhất Tiên từ trong ánh mắt trống rỗng của hắn biết được, tim của hắn không ở nơi này.

    Tiểu Hoàn đã ngưng khóc, đang cùng Dã Cẩu đạo nhân xem xét tình huống nơi này, nhìn thấy hắn đang ngây ngốc.

    “Ngươi vì sao đột nhiên hỏi chuyện kiếm linh ?” Chu Nhất Tiên đứng ở phía trước hắn, nhẹ nhàng hỏi:“Ta xem ngươi đối với việc lần này hết sức khẩn trương, có phải hay không việc này đối với ngươi rất trọng yếu?”

    Trương Tiểu Phàm vẫn cứ đứng như vậy, không trả lời, cũng không có bất cứ động tác gì.

    “Nếu như ngươi nói ra, ta có thể giúp ngươi suy nghĩ một vài biện pháp.”

    Trương Tiểu Phàm vẫn là không động, không nói gì.

    “Ta biết một loại tiên thuật, có thể làm kiếm linh có thân thể.”

    Trương Tiểu Phàm vẫn là cái dạng kia.

    Đối với tâm người chết, Chu Nhất Tiên cũng thương mà không giúp gì được.

    Bất đắc dĩ lắc đầu, đang lúc Chu Nhất Tiên muốn quay đầu rời đi, đột nhiên bị một đôi tay bắt được, Trương Tiểu Phàm bắt được Chu Nhất Tiên, hai mắt lại khôi phục sức sống.

    “Ngươi nói cái gì? Ngươi nói ngươi biết một loại tiên thuật có thể làm kiếm linh có thân thể ?” Trương Tiểu Phàm ngạc nhiên hỏi, thật giống như toàn bộ thế giới vừa khôi phục sức sống, còn có hy vọng của hắn , cũng có sức sống.

    Chu Nhất Tiên bị động tác đột chợt này làm cho sợ hết hồn, đợi trong lòng bình tĩnh sau mới nói:“Có là có, tuy nhiên kiếm linh trong một khoảng thời gian, vẫn cần vào bảo vật hút một lần linh khí.”

    “Tốt quá, tiền bối có thuật này sao?”

    Chu Nhất Tiên lần nữa lắc đầu, hai tay Trương Tiểu Phàm lần nữa rơi xuống.

    “Thuật này tên là ‘sưu thần thuật’, ta cũng chẳng qua là có nghe nói tới, chưa từng thấy qua. Tục truyền ghi lại, sưu thần thuật từng là một loại tiên thuật của Nam Cương Cổ tộc Thánh nữ nương nương, nhưng bây giờ Nam Cương Cổ tộc đã phân liệt nhiều năm, thuật tu hành của Thánh nữ nương nương, cũng thất truyền nhiều năm.”

    Trương Tiểu Phàm cúi đầu, lại từ từ giơ lên, nói:“Đa tạ tiền bối chỉ điểm.”

    Trương Tiểu Phàm hướng phương nam nhìn lại, chỗ mây mù đằng sau, chính là Nam Cương, nơi mà hắn đã đi qua nhiều lần.

    “Ngươi muốn đi Nam Cương sao?” Lần này nói chuyện là không phải là Chu Nhất Tiên, mà là Tiểu Hoàn.

    “Đúng vậy, ta muốn đi tìm tìm loại sưu thần thuật này.”

    Trương Tiểu Phàm hướng phương nam đi tới, Tiểu Hôi li khai lồng ngực của Tiểu Hoàn, lại nhảy lên bả vai Trương Tiểu Phàm.

    Tiểu Hoàn nhìn thân ảnh Trương Tiểu Phàm biến mất trong đám người, trong lòng cảm thấy mất mát: Mới gặp mặt, cứ như vậy lại đi..

    Tiểu Hoàn ngẩn người nhìn phương hướng hắn rời đi, cho đến khi phía sau xôn xao mới làm nàng thức tỉnh, nàng nhìn lại về phía sau, thì ra là tới một cô gái diễm lệ.

    Nam tử trên đường cái đều nhìn chăm chú vào cô gái diễm lệ này.

    Lẽ ra một cô gái diễm lệ không phải đại sự gì. Nhưng cô gái bình thời đều ở trong khuê phòng, đợi xuất giá. Dần dần chúng nữ nhân không chịu nổi tịch mịch, đi ra ngoài một chút, nhưng là không dám đi đến chỗ đông người, không dám mặc y phục ‘không ra thể thống gì’, rất sợ danh tiếng bị hư, không ai thèm lấy. Nhưng là Quỷ Vương vừa đến, dùng mê hoặc thuật, mỗi người cũng đều ra khỏi khuê phòng, lên Thanh Vân sơn, đợi các khi các nàng tỉnh lại, phát hiện mình chẳng những ở trong đám người, hơn nữa y phục rách nát, lúc ấy hận không có được một kẽ đất chui. Hiện kiếp nạn Quỷ Vương vừa qua khỏi, chúng nữ nhân khuôn mặt ngượng ngùng trở lại trong khuê phòng của mình, mấy ngày nay trên đường cái cũng toàn là nam nhân, thỉnh thoảng mới có một phụ nữ lớn tuổi. Bây giờ khó thấy được một cô gái quần áo đẹp đẽ, vóc người, tướng mạo xuất chúng, bọn nam nhân lại có thể không nhìn nhiều mấy lần ư, những mong nhớ được bộ dạng của cô gái trẻ tuổi.

    Cô gái trẻ tuổi này, một thân y phục màu vàng nhạt, mi mục như vẽ, hai mắt hàm mỵ. Tiểu Hoàn vừa thấy cô gái, bỏ chạy tới, kêu một tiếng:“Tỷ tỷ”. Nàng chính là người may mắn còn sống sót của Hợp Hoan phái - Kim Bình Nhi.

    Ngoài thành Hà Dương.

    Một bóng đen phóng lên cao, hướng phía nam bay đi, chỉ để lại ở dưới một đám ánh mắt hâm mộ. Cả đám người đều nổi lên lòng tu tiên. Mà hắc y nam tử đang bay trên trời, chăm chú nhìn về phương Nam. Lần này đi Nam Cương mục đích mặc dù giống nhau, nhưng là tìm đồ cũng không giống nhau. Lần này hắn có thể thành công sao?, đây là một vấn đề hắn đang suy tư.

    Hắn bay rất nhanh, hắn muốn đem hết thảy phiền não, hết thảy bi thương, hết thảy thống khổ đều vứt ở chỗ này.

    Hắn muốn mang vui vẻ, mang theo vui sướng, mang theo hạnh phúc cùng cái chuông Hợp Hoan kia cùng nhau bay đến phương xa.

    Ở Nam Cương, vẫn còn một vu thuật giúp hy vọng nhiều năm của hắn được thực hiện.

    Bên trong thành Hà Dương.

    Tiểu Hoàn đột nhiên quay đầu lại, nét mặt tươi cười như hoa, đối với người phía sau cười hỏi:“Bình Nhi tỷ tỷ, điều ngươi nói khi nãy là thật sao, sau này ngươi thật sự buông bỏ hết thảy, cùng nhau theo chúng ta lưu lạc thiên nhai?”

    Kim Bình Nhi thản nhiên cười, đưa tay ôm bả vai Tiểu Hoàn, cười nói:“Đó là dĩ nhiên. Bây giờ nhân gian quá nhiều gian nguy, xú nam nhân đếm không xuể, ngày đêm ở bên cạnh ngươi thì gồm có hai kẻ, ta nếu không đi theo ngươi, thì thật sự là không yên lòng!”

    Tiểu Hoàn hì hì mà cười, hai người sóng vai đi tới, nhưng phía sau truyền đến một trận oán trách, cả giận nói:“Cái gì xú nam nhân, lão phu bản tính thiện lương, thế nhân đều biết, đúng không, Dã Cẩu?”

    Dã Cẩu đạo nhân đi qua lúc Chu Nhất Tiên đang lải nhải, ha hả cười một tiếng, cũng không trả lời, tăng nhanh cước bộ hướng hai thân ảnh yểu điệu đằng trước đuổi theo.

    Chu Nhất Tiên “Phi phi phi” mấy tiếng, lắc đầu thở dài nói:“Thói đời ngày sau, thói đời ngày sau a!”

    Vừa nói, hắn giống như là nhớ ra cái gì đó, quay đầu lại nhìn ra xa xa, phương hướng Thanh Vân sơn mạch cao vút, thẳng tới tận trời, khí thế hùng vĩ. Khóe miệng của hắn từ từ lộ ra vẻ tươi cười, trong mắt hiện lên một đạo tinh anh nhàn nhạt .

    “Gia gia, đi mau thôi!” tiếng gọi âm ỉ của Tiểu Hoàn truyền đến phía sau lưng.

    Chu Nhất Tiên ha hả cười một tiếng, xoay người tới, cây gậy trúc “Tiên Nhân Chỉ Lộ” trong tay, lớn tiếng cười nói: “Tới rồi, tới rồi, cũng biết các ngươi không có người tâm phúc như lão phu, chính là đi không được sao, Hmm ách, mấy người các ngươi, cũng là đi chậm lại chút a, cũng không nhìn lão đầu như ta đi đứng khó khăn, oái.”


    Hết chương 5. Xin mời đón đọc chương 6: Nam Cương.




    Mọi thắc mắc, góp ý xin các bạn gửi vào Topic thảo luận Tru tiên II Fanfic ở ĐÂY !
    Lần sửa cuối bởi 123456vn, ngày 24-10-12 lúc 05:52 PM.

  10. Có 377 người cảm ơn 123456vn :

Trang 1 của 27 12311 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •