Giới thiệu về Bạch Ngọc sách
Siêu cấp sự kiện kết nối
Donate ủng hộ việc duy trì BNS thông qua thẻ cào
Mở lớp dịch thường xuyên 8/24
   
Trang 1 của 490 1231151101 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 5 của 2447

Chủ đề: Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - HOÀN THÀNH

  1. #1
    Hotboy nổi giận
    Mỹ Nam Tử's Avatar

    Gia Nhập
    Jun 2012
    Chân khí
    436
    Ngọc
    88.070
    Bạch Ngọc
    0
    Cảm ơn
    152
    Nhận 73.245 cảm ơn trong 452 bài

    Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - HOÀN THÀNH



    Phàm Nhân Tu Tiên Truyện
    Vong Ngữ



    Nguồn: 4vn.eu ; vipvandan.vn ; luongson.net ; tangthuvien.com ; bachngocsach.com






    Chịu trách nhiệm chất lượng bản dịch: McLaren


    Hiệu đính và biên dịch lần thứ nhất từ chương 01 đến chương 1900: Ngân Nguyệt


    Hiệu đính và biên dịch toàn bộ: McLaren








    Bản dịch này được dịch bởi người hâm mộ cho người hâm mộ. Không sử dụng vào mục đích thương mại hóa!
    This version make by fans for fans, non for commerce!



    Dịch giả: Nhiều người dịch


    inetd82 4vn
    damap 4vn
    huntercd vipvandan.vn
    lhismylove 4vn(*)
    Mặc Trúc Như 4vn(*)
    masashivn 4vn(*)
    vodanh764 4vn(*)
    Vô Tình 4vn(*)
    hiphop05 4vn(*)
    Iori Yagami 4vn(*)
    ryuken 4vn(*)
    TepGa 4vn
    Trần Còi 4vn(*)
    mizztuily 4vn(*)
    vienmobo 4vn(*)
    changkho276 4vn
    be_u 4vn(*)
    o0Jy0o 4vn(*)
    vuhanduong 4vn
    kindichi 4vn
    Lhismylove1 4vn(*)
    tranvantoan81 4vn(*)
    damap 4vn
    Út Khờ 4vn
    mrKim 4vn(*)
    Hoàng Thanh 4vn(*)
    luckythao 4vn
    A Nèo Trường tồn
    Hoàng Thanh 4vn
    kennabis 4vn
    babywinwin 4vn
    hoangthanh15041979 4vn
    sakura111 4vn
    tranlong 4vn
    DoctorCrazy 4vn
    Lexuanhauvip 4vn
    boykoten 4vn
    ANVIVI89 4vn
    trangkhuyet023 4vn
    IamDragon 4vn
    Friday13th 4vn
    shinray 4vn
    DungDT 4vn
    Hoàng Hi Bình 4vn
    chobilate + matdienthoai 4vn
    singgum 4vn
    caolongkd 4vn
    bobo2006 4vn
    ani0n4u 4vn
    thanhnga203167 4vn
    giang_04 4vn
    qazxsw 4vn
    thanhnga203167 4vn
    huvochannhan 4vn
    ngumcudo 4vn
    sakurainlove 4vn
    vnpolice 4vn
    Tobias 4vn
    ptuan87 4vn
    Kỳ Nam 4vn
    huvochannhan 4vn
    Samus luongson.net
    aiemk46nhat2 Bacnngocsach.com
    Dragonkingxx 4vn
    no_dance8x tangthuvien.com
    nebulas tangthuvien.com
    Lập đen tangthuvien.com
    2concácắnđuôi tangthuvien.com
    Narga tangthuvien.com
    Andy Luongson.net
    Tiểu Hổ 4vn
    Sói tangthuvien.com
    Minh197930 4vn
    Ngoisao9x tangthuvien.com
    Nhokkill tangthuvien.com
    pntt_vp (fan club) tangthuvien.com
    VôHưKhông Bachngocsach.com
    Phung_Phj_Phj 4vn
    kidhn 4vn
    Tây Môn Phong Bachngocsach.com
    Linus Bachngocsach.com
    thaihuy Bachngocsach.com
    nhatchimai0000 Bachngocsach.com
    McLaren Bachngocsach.com
    fox9 Bachngocsach.com
    hannahaper Bachngocsach.com
    cyndilazy Bachngocsach.com
    Trương Tiểu Phàm Bachngocsach.com
    One_God Bachngocsach.com
    Quá Thiên Bình Bachngocsach.com
    Vnhero Bachngocsach.com
    Phượng Vũ Bachngocsach.com
    Hít Quá Liều Bachngocsach.com

    Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn: (4vn.eu/vipvandan.vn)

    Nhóm dịch: Thanh Vân Môn: (http://Bachngocsach.com)

    * Những dịch giả đã hoạt động ở 4vn.eu được ghi thêm (*) hiện nay có thể hoạt động ở trong nhóm dịch Ngạo Thiên Môn của VVD. Tuy nhiên thông tin này chưa được xác nhận, nếu bạn là dịch giả trên xin hãy liên hệ để xác nhận thông tin này.)




    Đây là một truyện ký sự nhân vật, nói về một thiếu niên hết sức bình thường từng bước một tiến vào con đường tu tiên, không có tướng mạo tuyệt hảo, cũng không có tư chất kinh người.

    Kỳ thực đây là một xã hội tràn ngập hiểm ác phức tạp, tranh danh đoạt lợi, không hề có tình hữu nghị đơn thuần.

    Truyện này không giống như những quyển tiểu thuyết khác trên mạng chỉ lo đánh quái rồi đột phá thăng cấp - theo đuổi thiên đạo, cũng không có những câu từ ngữ hoa mỹ trau chuốt, cũng chẳng có những pha tình cảm nhạt nhòe.

    Truyện này là quyển đầu tay được viết bởi tác giả Vong Ngữ, lại không phải là truyện tái bản, thế nhưng fan hâm mộ đã đạt tới con số khó thể thống kê nỗi, hơn nữa gần đây nhất còn đoạt được danh hiệu nằm trong một trăm truyện sáng giá nhất. Đối với một quyển truyện còn đang trong giai đoạn viết tiếp diễn như vầy, lại có nhiều người thích thú đến như vậy, chúng ta thật không ngại mà truy hỏi một câu : rốt cuộc Phàm Nhân Tu Tiên Truyện thu hút mọi người vì cái gì ? ở điểm nào ?

    Điểm mị lực lớn nhất của Truyện Phàm Nhân Tu Tiên ở chỗ : nó chân thật khắc họa đủ loại tình huống tàn khốc và hiểm ác trong hiện thực, khiến cho mỗi độc giả đều thấy rõ ràng thực trạng xã hội, gia tăng mãnh liệt sức hút cộng hưởng, khắc sâu đến từng ngõ ngách bên trong sự việc.

    Làm sao mới được gọi là một quyển tiểu thuyết hay tuyệt ? Không hẳn là nhân vật phải trải qua những tình huống mạo hiểm mới lạ, cũng chưa hẳn là tung hỏa mù cho những tình tiết khó lòng phân biệt, mà chính là tại thời điểm đang đọc truyện sẽ làm cho người đọc phát sinh được tư tưởng cộng hưởng. Loại cộng hưởng này theo đạo lý là không nhất thiết phải nhận thức giống nhau, cũng có thể cùng nhau thảo luận, cùng nhau biến đổi, do đó sẽ đạt đến được những tư tưởng ngộ đạo bất đồng. Đối với Phàm Nhân truyện, điểm này đích thực rất thành công.

    Nếu là một người thích đọc sách, trước hết do đã trải qua nhiều phức tạp và hiểm ác trong đời thực, quá chán ghét, nên tập trung vào trong thế giới văn chương, truy tìm tới cõi Niết bàn trong tâm linh sâu thẳm; mặt khác có người lấy đọc sách làm một thói quen tiêu khiển cho qua thời gian, giúp cho tinh thần được sảng khoái thăng hoa. Ngay trong lúc đọc sách rất dễ dàng hòa nhập, mơ tưởng chính mình được hóa thân thành nhân vật chính, để cảm thụ trọn vẹn tình tiết trải dài theo cốt truyện. Có lẽ nhiều người đã từng gặp qua cái cảm giác, lúc vừa bắt tay vào xem một truyện mới, nhưng do khúc dạo đầu của truyện miêu tả hoàn cảnh huyền ảo mà lại quá đen tối (chỗ này người viết bình luận cố tình chơi chữ : “Huyền mà lại huyền”, huyền có 2 nghĩa huyền ảo và đen tuyền), đối với những đọc giả mới bắt đầu đọc truyện mà nói, rõ ràng khiến cho trí tưởng tượng của họ không đạt đến đỉnh điểm, nên tự nhiên họ khó dung nhập được, làm cho độc giả mệt nhọc rồi đâm ra chán ghét. Những quyển truyện như vậy, cho dù về sau tình tiết có phấn khích trở lại, cũng khó thuyết phục được người ta xem truyện lại từ đoạn giữa trở đi, như vậy quyển sách đó đã thất bại.

    Mà ở đây, đoạn mở đầu của Phàm Nhân chỉ đề cập một tiểu hài tử quê mùa rất đổi bình thường, có lý tưởng và khát vọng riêng của chính mình. Danh vọng và tính cách như vậy đều hết sức gần gũi với lối suy nghĩ hiện thực của mọi người trong cuộc sống bình phàm, do đó tạo cho độc giả có khả năng nhập vai và cảm nhận ngày càng hợp lý, ngày càng chính xác, như vậy mới có đủ độ uyên thâm để theo dõi tiếp những chương về sau. Khúc dạo đầu như thế của Phàm Nhân chính là yếu tố cơ bản nhất và cũng là bộ phận quan trọng nhất để tạo hấp dẫn cho độc giả.

    Hàn Lập khởi đầu từ một phàm nhân, từng bước tiến vào con đường tu tiên, từ từ nhận thức tư tưởng ngày càng gia tăng, độc giả như là thấy được bản thân chính mình hiện diện trong đó, rồi dần dần giống như đọc lại chuyện xưa rồi từng bước phát triển tiếp nối.

    Giai đoạn chuyển hướng từ phàm nhân lên thành tu tiên giả vốn đã làm cho độc giả bay bổng, có người bảo thời điểm đó phải diễn đạt nhanh tựa phi mã, nếu viết quá mức đường đột sẽ làm cho người đọc cảm thấy quá sức đột ngột, do đó sẽ không phù hợp với cảm xúc chân thật. Nhưng thời điểm miêu tả đoạn này của Phàm Nhân lại khác, lợi dụng quỷ kế của Mặc sư phụ, cùng với trải qua một thời gian ma luyện tâm tính và tính cách của Hàn Lập, về phương diện nào đó đã đem quá trình tu luyện miêu tả lại hết sức sống động, làm cho mọi người nhắm mắt cũng có thể hình dung ra được. Điều này đã từng bước mang lại thành công phi thường cho Phàm Nhân. Đồng thời theo tính cách của Hàn Lập rất bình tĩnh bởi do ý chí tu tiên, tâm trí suy nghĩ thấu đáo, điều này khiến cho cách thức hành văn miêu tả càng thêm hợp lý.

    Về phương diện tả thực của Phàm Nhân, hơn hẳn các tiểu thuyết đồng loại khác. Trong đó, cơ bản nhất chính là một câu dạy dỗ chúng đệ tử của Lý Hóa Nguyên : “Theo đạo lý tu tiên, bất luận là danh môn chính phái hay tà ma ngoại đạo cũng đều theo đuổi hành sự nghịch thiên, khó sống dễ chết. Chẳng qua là đối với chính phái thì tuần tự nhi tiến, nước chảy thành sông, công pháp tương đối ôn hòa, nhưng thường xuyên làm kiểu tiểu nhân gióng cờ đánh trống trừ ma vệ đạo, đa phần là giả nhân giả nghĩa ngụy quân tử; còn tà phái ma đạo cố gắng đột biến gia tăng pháp lực, quá trình tu luyện quá mức âm độc, không ngại tranh giành trục lợi, tuy rằng biểu hiện tùy tâm sở dục, nhưng trên thực tế công pháp càng tinh tiến thì hành vi lại càng cực đoan, đánh mất đi bản tính thậm chí trở nên cực kỳ tàn nhẫn. Nhưng vô luận là chính tà song phương tu tiên phái, không cần biết mở miệng nói thế nào, nhưng trên thực tế chỉ dựa vào tiêu chí mạnh được yếu thua. Người tu tiên chúng ta cũng không phải là tục nhân trên thế gian ! Tu sĩ cảnh giới cao xem tu sĩ cấp thấp như một con kiến, chỉ một câu không hợp liền một kích tiêu diệt, đây đều là chuyện bình thường”. Lý Hóa Nguyên tuy chỉ là một gã Kết Đan tu sĩ, nhưng Hàn Lập nghe giảng đoạn đạo lý này từ lúc bước chân vào tu tiên giới, lại được diễn đạt xuyên suốt truyện Phàm Nhân này.

    Trong Huyết Sắc Thí Luyện, nhân sự tiến vào đều là đệ tử của Việt Quốc thất phái. Bọn họ là đồng minh khi cùng nhau chống cự Ma tộc xâm lấn Việt Quốc, nhưng đối với cái lợi trước mắt trong Huyết Sắc cấm địa, tấm khăn ngụy trang đồng minh hoàn toàn bị kéo xuống. Giết người đoạt bảo, không từ thủ đoạn, lấy mạnh đè yếu, bộ mặt kinh tởm vì hám lợi đó dần lộ rõ. Trong thực tế không phải thường xãy ra như thế à ! Đi chung cạnh tranh nhau, thông thường đều giống như vậy, chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ và đạt được mục đích. Không thể không để ý tới cái gọi là đề phòng người khác, nếu hoàn toàn tín nhiệm một ai, trong lúc cạnh tranh nhau bị đâm sau lưng cũng là chuyện thường tình. Còn Hàn Lập, bản tính đúng là cẩn tắc vô áy náy, hiểu được kỹ càng đạo lý này mới có thể đoán trước được mọi nguy cơ phía trước, chuẩn bị đối phó mọi thứ một cách đầy đủ.

    Mà trong xã hội tuy phân chia trắng đen nhưng cũng không được rõ ràng cho lắm, chỉ cần có lợi ích tuyệt đối thậm chí có thể điên đảo trắng đen, chỉ cần có tiền là có thể kêu ma gọi quỷ. Trong thực tế hiện nay, chuyện như vậy có thể thấy nhan nhãn. Đến thời điểm Lý Hóa Nguyên giảng giải, trong lòng độc giả hiển nhiên sẽ không tự chủ được mà liên hệ tới đủ thứ chuyện trong hiện thực. Cứ như vậy, quang cảnh của phàm nhân trong thế giới tu tiên ngày càng sinh động hiện ra trước mắt.

    Lý luận văn học nghệ thuật cho chúng ta biết rõ : nên tôn trọng hiện thực xã hội, khi tiến hành miêu tả hãy hoàn toàn dựa vào thực trạng cuộc sống, như vậy cuộc sống xung quanh ta muôn màu muôn vẽ thế nào thì tác phẩm cũng sẽ đa dạng như thế đó, cho dù ý tưởng sáng tác của tác giả chỉ lấy một phần nào xác thực đi nữa, cũng sẽ không muốn mất đi tính phong phú nội dung của tác phẩm đó, rốt cuộc đặc biệt trong tác phẩm này tính chất hình tượng đã lớn hơn tư tưởng rất nhiều.



    Lời bình về Truyện Phàm Nhân Tu Tiên của người đọc Bạch Nhật Tinh Hiển được đăng tại diễn đàn https://tangthuvien.com

    Phàm Nhân Tu Tiên Truyện (PNTTT) là tác phẩm đầu tay của tác giả Vong Ngữ, nhưng những thành tích mà nó đạt được cả ở các bảng xếp hạng truyện trên Internet của Trung Quốc cũng như xếp hạng truyện mạng ở Việt Nam nói chung đều không thể coi thường.

    Truyện được bắt đầu viết từ khoảng tháng 8 năm 2008 cho tới giờ đã được gần 4 năm với hơn 2100 chương, một lượng fan đông đảo luôn mong ngóng và bàn luận về truyện từng ngày từng giờ, không thiếu dịch giả sẵn sàng nhận dịch chương của nó cũng như gần như không có diễn đàn nào về truyện mạng mà lại không có sự góp mặt của nó ở trong. Hiện giờ truyện đang đi dần về hồi kết, nhưng tính logic chặt chẽ mà nó có vẫn được duy trì như từ những ngày đầu tác giả bắt tay vào nghiệp viết, có lẽ vì lẽ đó mà tư tưởng của những fan truyện này luôn thường trực một câu nói: 'đã đọc phàm nhân, khó lần truyện khác'. Haiz, bản thân người viết giới thiệu cảm thấy, đọc vào là khổ, dù là khổ nhưng vẫn cứ đọc, bởi là khổ trong cái sướng, cái hưng phấn và hồi hộp như được sống cùng với những chi tiết và cảm xúc toát lên từ tác phẩm, điều mà trong muôn vàn truyện mạng có mặt trên cộng đồng mạng đến giờ, có rất ít đầu truyện cũng như tên tuổi làm được điều này, nói không ngoa, nó chỉ có thể như tính bằng đầu ngón tay trên một bàn tay thôi.

    Phàm Nhân Tu Tiên Truyện mở đầu cho một hướng đi mới của dòng truyện tu tiên - tiên hiệp, khung mẫu điển hình với nhân vật chính là một kẻ tầm thường không có gì nổi bật, nhưng nhờ vào kỳ ngộ với một bảo vật nghịch thiên và sự khôn khéo cộng thêm quyết tâm đạt được trường sinh mà phải vật lộn sinh tồn trong thế giới tu chân đầy rẫy sự xấu xa và gian trá, dẫn dắt nhân vật chính đi qua các cửa ải trong con đường đạt đỉnh trường sinh, thông qua đó khắc họa hình ảnh và tính cách của nhân vật chính.

    Có rất nhiều truyện tu tiên ăn theo môtíp này của PNTTT, nhưng không có mấy truyện có được cái riêng mà PNTTT đang có, không chỉ là bởi hướng đi mới, mà tác giả còn cho thấy bút lực không tầm thường, sự logic, sáng tạo, tinh tế trong việc chêm đệm các tình tiết gây cho người đọc một cảm giác hồi hộp, trông chờ, mong ngóng không ngừng.

    PNTTT được các độc giả âu yếm gọi là phàm nhân, thậm chí có cả một tông môn vừa đông vừa hung hãn ở các diễn đàn mạng được lập nên vì nó (dù cũng chỉ là hữu danh vô thực thôi, điều quan trọng là những người yêu thích phàm nhân coi đó là nơi sinh hoạt tinh thần của những người cùng chung sở thích), sức lan tỏa của câu truyện đã ăn sâu bám lâu trong lòng độc giả kể từ khi ra đời cho đến bây giờ.

    Câu chuyện kể về một thiếu niên nhà nghèo nơi sơn thôn nhỏ, đáng lẽ ra vẫn sẽ chỉ sống một cuộc đời bình dị là trở thành một đầu bếp như ước vọng thời thơ ấu nếu như không gặp phải những biến cố then chốt cải biến cuộc đời hắn, cũng như nếu như không có trí tuệ và lòng can đảm vượt lên nghịch cảnh để hoàn toàn nắm giữ cuộc đời mình, thiếu niên đó tên là Hàn Lập.

    Tác giả xây dựng một hệ thống tu tiên hoàn toàn mới với nhiều khái niệm và cảnh giới mới, mà điển hình là 'linh căn', người có 'linh căn' mới có thể tu tiên được. Về điểm này nhiều độc giả phê phán phàm nhân rằng, nếu nói vậy thì Hàn Lập, dù có linh căn thấp kém nhất đi chăng nữa thì cũng là có linh căn, sao có thể nói truyện này là 'Phàm nhân tu tiên truyện' được?

    Nhưng có đọc kỹ, cảm kỹ mới thấy, có thì có đấy, nhưng nếu không tu, không sống sót, không có mục tiêu là tu tiên để đạt đến trường sinh đại đạo, thì phàm nhân vẫn chỉ là phàm nhân mà thôi, có linh căn mà không tu tiên thì khác gì không có? Linh căn chỉ là điều kiện chứ không phải nhân tố quyết định. Tư tưởng xuyên suốt trong truyện cũng vậy, nhân vật chính hiểu mình muốn gì, cần gì, biết rằng mọi thứ điều kiện vẫn chỉ là điều kiện, chừng nào mình còn chưa nỗ lực cố gắng để đạt được những gì mình muốn.

    Lại có người chê rằng truyện có một bối cảnh rất tăm tối, bởi giết người quá nhiều, sinh mạng chỉ tựa như phù du, cỏ rác. Ừ, cái này bản thân mình cũng công nhận, công nhận ở chỗ là giết người quá nhiều. Nhưng có một góc nhìn khác thế này, thời chiến giết địch là lập công, thời bình giết người là trọng tội, vậy cùng là giết người, khác nhau ở chỗ nào? Đó là bối cảnh và tư tưởng.

    Cũng như sinh tồn trong tự nhiên, việc cá lớn nuốt cá bé là chuyện thông thường, là thiên kinh địa nghĩa, là bản năng nguyên thủy, việc ấy không thể mang đạo đức ra mà cân đo đong đếm được. Cái bối cảnh mà tác giả xây dựng nên nó cũng nguyên thủy như thế. Người đọc cần phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo, đâu là truyện, đâu là cuộc sống, việc áp tư tưởng, đạo đức của thời đại này vào để đánh giá câu chuyện có lẽ có phần hơi khập khiễng. Ngoài những khía cạnh tiêu cực ấy ra (mà hiển nhiên không học được gì từ đó), liệu có nên cố gắng tìm kiếm những giá trị mà tác giả muốn ngầm gửi gắm hay không?

    Bản thân mình thấy mặc dù phàm nhân chưa phải hoàn hảo, mặc dù mình rất thích nó, nhưng chí ít tác giả cũng đã đưa được nhân vật chính trải qua đủ các cung bậc tình cảm của đời người, có suy nghĩ và tự chủ, biết mình biết ta,... Đôi khi, mình còn thấy lẩn khuất đâu đó trong hành trình của Hàn Lập những triết lí nhân sinh quan giúp mình cảm thấy trưởng thành hơn rất nhiều.

    Cụ thể thế nào, các bạn hãy tìm đọc, nhớ, đọc nó với một con mắt thật khách quan, thật bao dung, bạn sẽ hiểu vì sao Phàm Nhân Tu Tiên Truyện lại có chỗ đứng trong lòng người đọc được lâu đến thế.

    He, một thông tin bên lề, có lẽ sau khi truyện này kết thúc mình sẽ dịch lại truyện này từ đầu để cảm nhận lại toàn bộ tác phẩm này một lần nữa, cũng là để thống nhất văn phong cho bộ này luôn. Phàm Nhân có nhiều người yêu quý, cũng không thiếu kẻ kỳ thị, nhưng những bản dịch vá chằng vá đụp từ đủ thứ văn phong, đóng dấu của không biết bao diễn đàn lên nó đủ thấy sức lan tỏa của nó to lớn đến dường nào.


    Một fan nhỏ nhoi của Phàm Nhân Tu Tiên Truyện...


    Mời các bạn tham gia bình luận PNTT tại:
    http://bachngocsach.com/showthread.php?t=1107&page=1000
    Lần sửa cuối bởi Hít Quá Liều, ngày 31-07-13 lúc 02:07 PM.

  2. Có 180 người cảm ơn Mỹ Nam Tử :

  3. #2
    Hotboy nổi giận
    Mỹ Nam Tử's Avatar

    Gia Nhập
    Jun 2012
    Chân khí
    436
    Ngọc
    88.070
    Bạch Ngọc
    0
    Cảm ơn
    152
    Nhận 73.245 cảm ơn trong 452 bài
    Phàm Nhân Tu Tiên Truyện
    Vong Ngữ

    Quyển 1: Thất Huyền Môn Phong Vân
    Chương 1: Sơn biên tiểu thôn

    Nguồn: 4vn ; VVD ; LSB


    ‘Anh ngố’ trợn trừng hai mắt, nhìn chằm chằm vào nóc nhà được tạo thành từ cỏ dại và bùn trộn lẫn. Toàn thân hắn được trùm bởi một cái áo bông đã cũ, ố vàng, nhìn không còn ra hình dạng ban đâu, phảng phất tán phát ra một ít mùi ẩm mốc.

    Bên cạnh hắn còn có một người nữa, là nhị ca Hàn Chú, đang ngủ rất say sưa. Thỉnh thoảng có tiếng ngáy nhè nhẹ phát ra từ đó.

    Cách giường chừng nửa trượng, là một vách tường đất đổ nát, vì thời gian đã quá lâu, trên vách tường đã xuất hiện vài vết nứt dài. Từ những vết nứt đó, loáng thoáng truyền đến thanh âm oán thán của Hàn mẫu, ngoài ra còn có thanh âm Hàn phụ đang hút thuốc rất là hấp dẫn.

    'Anh ngố' từ từ nhắm đôi mắt có chút bức bối lại. Muốn thật nhanh chìm vào giấc ngủ sâu. Trong lòng hắn biết rõ ràng, nếu bây giờ mà còn không ngủ ngay, ngày mai không thể nào dậy sớm được, cũng không thể cùng đám bạn cùng đi đốn củi được.

    ‘Anh ngố’ họ Hàn tên Lập, loại danh tự có ý nghĩa như thế này cha mẹ hắn không có khả năng đưa ra. Cái này là do phụ thân hắn dùng rượu oa đầu chế bởi thô lương, cầu lão Trương trong thôn đặt cho.

    Lão Trương khi còn trẻ, đã từng làm thư đồng mấy năm cho một nhà có tiền trong thành. Là người duy nhất trong thôn nhận biết được vài chữ. Tên gọi của hầu hết tiểu hài tử trong thôn, đều là do lão Trương đặt cho.

    Hàn Lập bị người trong thôn gọi là ‘Anh ngố’ không phải là do hắn ngố hay đần thật sự, ngược lại, hắn còn là đứa trẻ thông minh nhất làng, ngoài ra trông hắn so với những đứa trẻ khác trong làng không có gì khác biệt. Trừ những người trong nhà ra, hắn rất ít khi nghe thấy nguời ta gọi tên chính thức Hàn Lập của hắn, mà hầu như chỉ là ‘Anh ngố’, và cái tên ‘Anh ngố’ này vẫn được sử dụng cho đến tận bây giờ.

    Sở dĩ Hàn Lập bị mọi người ban cho hỗn danh ‘anh ngố’ là vì trong thôn vốn đã có một ‘anh ngốc’ rồi.

    Điều này cũng không có gì to tát cả, tất cả những đứa trẻ khác trong thôn đều có hỗn danh như ‘cẩu oa’ hay ‘nhị đản’, so với danh tự ‘anh ngố’ thì còn khó nghe hơn.

    Cũng bởi vậy, Hàn Lập mặc dù không thích cách xưng hô này nhưng cũng chỉ có thể tự an ủi mình mà thôi.

    Hàn Lập bề ngoài trông không được vừa mắt, da tay thì đen đúa, đích thực là một đứa trẻ bình thường chốn làng quê. Tuy nhiên, nội tâm của cậu bé thì không hề nông nổi, so với những đứa bé cùng lứa tuổi thì chín chắn hơn nhiều. Hắn từ nhỏ đã hướng tới thế giới phồn hoa bên ngoài, mơ rằng có một ngày, hắn có thể ra khỏi thôn làng, đi xem xem cái thế giới phù hoa mà lão Trương thường nói đến.

    Khi Hàn Lập nghĩ đến ý tưởng này, hắn không dám đề cập ra cho người khác biết. Nếu không, nhất định làm cho mọi người trong thôn cảm thấy ngạc nhiên, một tiểu hài tử miệng còn chưa khô mùi sữa, thế mà dám mơ tưởng đến những ý nghĩ xa vời mà ngay cả một người lớn cũng chưa dám nghĩ đến. Cần phải biết rằng, những đưa trẻ khác cùng tuổi với Hàn Lập thì tầm tuổi này chỉ biết đuổi gà, bắt chó, tất nhiên là ở đây sẽ không nói đến những kẻ có ý nghĩ tha huơng cầu thực.

    Gia đình Hàn Lập có bảy miệng ăn, trên hắn có hai vị huynh trưởng, một tỷ tỷ, hắn trong nhà đứng thứ tư, ngoài ra hắn còn có một tiểu muội muội nữa. Năm nay hắn vừa mới mười tuổi, gia cảnh bần hàn, cả năm cũng không có mấy bữa được ăn no. Mọi người trong nhà đều chỉ mong được ăn đủ no, mặc đủ ấm.

    Hàn Lập lúc này, đang mơ mơ màng màng, tuy ngủ mà chưa ngủ, trong đầu vẫn còn phảng phất ý niệm: Ngày mai lên núi, nhất định sẽ mang về cho tiểu muội muội mà hắn yêu thương nhất thật nhiều hồng tương quả*, loại quả mà muội muội hắn thích nhất.

    Vào giữa trưa ngày thứ hai, Hàn Lập dưới ánh nắng chói trang, lưng gùi bó củi cao bằng nửa người hắn, trước ngực thì ôm một nắm đầy hồng tương quả, đang từ ngọn núi trở về nhà. Lúc này, hắn không hề biết rằng trong nhà đang có một vị khách đến chơi, mà vị khách này, chính là người cải biến vận mệnh của hắn.

    Vị quí khách này, cùng hắn có mối quan hệ huyết thống rất gần, ông ta chính là tam thúc ruột của hắn.

    Nghe nói, trong vùng, tại tửu lâu ở tiểu thành phụ cận, được nguời ta tín nhiệm đề bạt làm đại chưởng quĩ, chính là người mà cha mẹ hắn thường nói. Hàn gia trong vòng trăm năm trở lại đây, mới lại có thể xuất hiện một người như tam thúc của Hàn Lập.

    Hàn Lập từ nhỏ cho đến giờ, gặp mặt vị tam thúc này cũng chỉ vài lần. Đại ca của hắn được đi theo một lão thợ rèn trong thành để học việc cũng là do vị tam thúc này giới thiệu cho. Vị tam thúc này còn thường xuyên giấu mọi người cấp cho cha mẹ hắn đồ ăn thức uống, chiếu cố tận tình gia đình hắn. Cũng chính vì vậy, ấn tượng của Hàn Lập đối với vị tam thúc này rất là tốt, hắn cũng biết rằng tuy cha mẹ hắn không nói ra miệng nhưng trong tâm cũng rất cảm kích.

    Đại ca hắn chính là niềm kiêu hãnh của cả nhà, nghe nói làm thợ rèn học đồ, không kể ăn ở, mỗi tháng còn nhận được ba mươi đồng bạc trắng, đợi đến lúc xuất sư, có người thuê thì tiền kiếm được còn nhiều hơn nữa.

    Mỗi khi cha mẹ đề cập đến đại ca, thần thái đều bay bổng, trông khác hẳn so với thường ngày. Hàn Lập tuổi tuy nhỏ, nhưng cũng hâm mộ không thôi, công việc vừa lòng sớm đã có rồi, đó chính là theo một vị thủ nghệ sư phó trong tiểu thành học tập nấu ăn, sau đó sẽ trở thành một người nấu ăn có tay nghề.

    Ngay khi Hàn Lập nhìn thấy một người toàn thân diện y phục mới, khuôn mặt béo tròn, thì biết ngay đó là tam thúc của mình, tâm lý vô cùng hưng phấn.

    Bỏ lại đám củi ra sau nhà xong, liền tiến lên nhà làm lễ tham kiến tam thúc, ngoan ngoãn cất tiếng chào: “tam thúc hảo”, rồi sau đó đứng yên một bên, nghe phụ mẫu và tam thúc trò chuyện phiếm.

    Tam thúc cười cười nhìn Hàn Lập, đánh giá hắn một hồi, luôn miệng khen hắn những lời như là ‘nghe lời’ với ‘hiểu việc’, sau đó lại quay đầu lại, tiếp tục trò chuyện với phụ mẫu hắn về mục đích chuyến đi lần này của lão.

    Hàn Lập tuổi còn chưa lớn hẳn, nên khi nghe tam thúc nói hắn cũng không hiểu hết, chỉ là hiểu được đại khái mà thôi.

    Nguyên lai là tam thúc của hắn làm việc ở một tiểu lâu, mà tiểu lâu này lại thuộc về một bang phái giang hồ có tên là ‘Thất Huyền môn’. Môn phái này chia ra làm ngoại môn và nội môn. Cách đây không lâu, tam thúc của hắn cũng đã chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của môn phái đó, và có thể đứng ra đề cử hài đồng nhỏ tuổi ( từ bảy đến mười hai tuổi) tham gia khảo nghiệm chiêu thu đệ tử của Thất Huyền môn.

    Cứ năm năm một lần, Thất Huyền môn lại tổ chức kỳ thi chiêu lãm đệ tử, mà cuộc thi này sẽ được tổ chức trong tháng tới. Với một người không khéo, nhanh nhạy lại không có con cái, tự nhiên phải nghĩ đến đứa cháu Hàn Lập có độ tuổi thích hợp rồi.

    Cha của Hàn Lập vốn thận trọng, nghe đến những từ như ‘giang hồ’ ‘môn phái’, trong lòng có chút do dự, không đưa ra được chủ ý, liền vớ ngay lấy điếu cày, rít lên mấy tiếng ‘ba tháp’ ‘ba tháp’, sau đó ngồi yên tại chỗ, không nói câu gì nữa.

    Theo lời tam thúc nói, thì trong phương viên mấy trăm dặm, Thất Huyền môn là môn phái xếp thứ nhất, thứ hai gì đó.

    Chỉ cần trở thành đệ tử nội môn, chẳng những sau này, vừa miễn phí tập võ, vừa không phải lo lắng chuyện ăn uống, mà mỗi tháng còn kiếm được một hai lượng bạc lẻ nữa. Hơn nữa cho dù không trúng tuyển trở thành đệ tử nội môn, thì cũng có hi vọng trở thành đệ tử ngoại môn giống như tam thúc của hắn, chuyên lo việc làm sinh ý cho Thất Huyền môn.

    Nghe đến có khả năng mỗi tháng kiếm được một hai lượng bạc trắng, lại còn có thể có cơ hội trở thành người như tam thúc, Hàn phụ cuối cùng cũng đưa ra chủ ý, đáp ứng lời đề nghị của tam thúc.

    Tam thúc thấy Hàn phụ đáp ứng rồi, trong lòng rất cao hứng. Liền lưu lại vài lượng bạc, nói tháng sau sẽ đến dẫn Hàn Lập đi, trong khoảng thời gian này, cho hắn ăn uống tốt hơn một chút, bồi bổ thân thể để còn có thể tham gia ứng thí. Cuối cùng, tam thúc cùng cha mẹ hắn chào tạm biệt nhau, xoa xoa đầu hắn rồi ra khỏi cửa đi về.

    Hàn Lập mặc dù nghe không hoàn toàn hiểu những gì tam thúc vừa nói, nhưng có khả năng vào thành, có thể kiếm tiền thì hắn nghe là hiểu được.

    Nguyện vọng của hắn từ trước đến nay, mắt thấy có thể thực hiện được, hắn trong mấy buổi tối liên tiếp, hưng phấn nên ngủ không yên.

    Một tháng sau, tam thúc của hắn theo đúng thời gian ước định quay lại thôn để dẫn Hàn Lập đi. Trước khi đi, Hàn phụ dặn dò, động viên, chúc phúc Hàn Lập: Làm người phải thành thật, gặp chuyện thì nên nhẫn nhịn, không nên cùng người khác tranh chấp, mà Hàn mẫu dặn hắn cần phải chú ý thân thể, ăn ngủ cho tốt.

    Ngồi trên xe ngựa, nhìn thân ảnh cha mẹ xa dần, Hàn Lập cắn chặt hàm răng, cố gắng kìm nén không cho nước mắt chảy ra ngoài.

    Tuy hắn so với những đứa trẻ cùng trang lứa thì chín chắn hơn, nhưng dù sao thì hắn vẫn còn là một đứa trẻ mới mười tuổi, lần đầu tiên xa nhà làm cho hắn cảm thấy có chút bàng hoàng, thương cảm. Trong tâm lý còn non dại của hắn đã hạ quyết tâm, đợi đến khi kiếm được tiền rồi sẽ ngay lập tức rong ngựa trở về với cha mẹ, không xa rời nhau nữa.

    Hàn Lập từ trước không có nghĩ đến, chỉ là sau khi rời khỏi thôn làng hắn mới nhận ra, tiền đã không còn ý nghĩa với hắn như lúc xưa nữa rồi. Mà hắn mặc nhiên không biết rằng, con đường vận mệnh của hắn không giống như những người bình thường. Con đường tu tiên của hắn bắt đầu từ đây.


    * hồng tương quả: Hình như là quả trứng cá

  4. Có 138 người cảm ơn Mỹ Nam Tử :

  5. #3
    Hotboy nổi giận
    Mỹ Nam Tử's Avatar

    Gia Nhập
    Jun 2012
    Chân khí
    436
    Ngọc
    88.070
    Bạch Ngọc
    0
    Cảm ơn
    152
    Nhận 73.245 cảm ơn trong 452 bài
    Phàm Nhân Tu Tiên Truyện
    Vong Ngữ

    Quyển 1: Thất Huyền Môn Phong Vân
    Chương 2: Thanh Ngưu Trấn

    Nguồn: 4vn ; VVD ; LSB


    Đây là một thị thành nhỏ, tuy nói là một tòa tiểu thành, nhưng thực ra nó chỉ to hơn thị trấn bình thường một ít thôi, mà tên của nó cũng được gọi là Thanh Ngưu trấn, chỉ những kẻ sơn dã phụ cận ít kiến thức mới gọi Thanh Ngưu trấn thành Thanh Ngưu thành mà thôi. Cách gọi này cũng đã thành thói quen mấy chục năm ở đây mất rồi.

    Thanh Ngưu trấn đích xác không lớn lắm, con đường chủ đạo Thanh Ngưu chạy dọc trấn theo hướng Đông-Tây. Mà khách sạn ở đây thì cũng chỉ có đúng một cái Thanh Ngưu khách sạn. Khách sạn nằm tít cuối trấn về phía tây. Khách vãng lai qua đây, nếu không muốn phải nằm ngoài đường thì không còn cách nào khác là phải làm khách tại khách sạn này.

    Vào lúc này, nếu chú ý ra ngoài, từ phía Tây thị trấn có một đoàn xe ngựa đang tiến vào Thanh Ngưu trấn. Rất nhanh đoàn xe đi tới trước cửa Thanh Ngưu khách sạn, đoàn xe cũng không dừng lại mà tiếp tục đi sau vào trong trấn, đến khi đi tới trước cửa Xuân Hương tửu lâu thì mới dừng lại.

    Xuân Hương tửu lâu cũng không tính là lớn, thậm chí nó còn có dáng vẻ hơi cũ cũ, tuy vậy người ta vẫn cảm nhận được từ nó nét gì đó cổ kính. Cũng bởi vì bây giờ đang là chính ngọ, khách nhân dùng bữa tại tửu lầu vẫn còn khá đông đúc, cho nên bên trong tửu lâu hầu như không còn chỗ trống nữa.

    Từ trên xe xuống là một lão béo mặt tròn có bộ râu quai nón dắt theo một đứa trẻ đen đúa tầm mười tuổi. Người đàn ông này khệnh khạng dẫn tiểu hài tử trực tiếp bước vào tửu lâu. Khách hàng trong tửu lâu cũng có người nhận ra lão béo, biết rằng lão là chưởng quĩ ‘Hàn béo mập’ của tửu lâu, còn tiểu hài tử kia thì không một ai nhận biết ra.

    ‘Lão Hàn, tên hắc tiểu tử này mà lớn lên thì trông giống lão lắm đây, không phải là lão lén sau lưng vợ ra ngoài trăng gió đấy chứ?’ Đột nhiên có người trêu ghẹo nói.

    Một lời vừa nói ra, chúng nhân bên cạnh lập tức cười to một trận.

    ‘Phi (Ta nhổ)! Hắn là cháu ruột của ta, đương nhiên là phải có vài phần giống ta rồi.’ Lão béo chẳng những không tức giận, mà còn có vài phần đắc ý.

    Hai người này chính là nhân vật chính Hàn Lập của chúng ta và tam thúc của hắn, được mọi người trong trấn gọi là ‘lão Hàn béo’ vừa đi liên tục ba ngày đường mới tới được Thanh Ngưu trấn.

    Lão Hàn mập sau khi nói chuyện phiếm dăm ba câu với đám khách nhân liền dẫn Hàn Lập đi vào phía sau tửu lâu, tới một tòa tiểu viện vắng vẻ.

    ‘Tiểu Lập, cháu ở trong phòng này nghỉ ngơi chút đi nhé, đợi đến khi quản sự nội môn tới, ta sẽ gọi cháu tới. Ta bây giờ phải đi tiếp đãi mấy vị khách kia một chút’ Lão Hàn mập chỉ vào một căn phòng trong nội viện, nói một cách hòa ái với hắn.

    Nói xong, liền quay người đi ra ngoài.

    Vừa ra tới cửa, lão cảm thấy có chút gì đó không được yên tâm, liền dặn dò thêm vài câu.

    ‘Đừng nghịch ngợm đấy, trong trấn có rất nhiều người, tốt nhất là đừng ra khỏi tiểu viện.’

    ‘Vâng!’

    Nhìn thấy Hàn Lập ngoan ngoãn đáp ứng, lão mới yên tâm đi ra.

    Hàn Lập nhìn tam thúc đi ra khỏi ngoài, cảm thấy mệt mỏi, liền nằm lăn ra giường đánh luôn một giấc, cư nhiên không có lấy một điểm sợ hãi thường thấy của một đứa trẻ phải xa nhà.

    Cho đến tận buổi tối thì có một người phục vụ mang cơm đến, tuy không phải là thịt ngon cá béo gì cả, nhưng cũng tính là vừa miệng. Sau khi ăn xong thì người phục vụ lại đến bưng chén bát ra ngoài. Lúc này tam thúc của hắn mới đỉnh đương đi đến.

    ‘Thế nào? Thức ăn có vừa miệng hay không? Cháu có nhớ nhà không?’

    ‘Dạ, có chút chút ạ’ Hàn Lập ngoan ngoãn trả lời.

    Lão Hàn nghe Hàn Lập trả lời xong cảm thấy rất vừa lòng, sau đó liền cùng hắn nói chút chuyện phiếm, rồi hãnh diện kể lại những kinh nghiệm của lão đã trải qua cho Hàn Lập nghe. Dần dần, Hàn Lập không còn cảm thấy gò bó, hắn bắt đầu cùng tam thúc cười nói với nhau đủ chuyện.

    Cứ như vậy, hai ngày tiếp theo từ từ trôi qua.

    Đến ngày thứ ba, ngay lúc Hàn Lập vừa ăn cơm chiều xong, đang đợi tam thúc đến nói chuyện về giang hồ cố sự thì lại có một cỗ xe ngựa dừng lại trước cửa tửu lâu.

    Chiếc xe ngựa này toàn thân đen tuyền, loại xe như thế này không phải là thường thấy, đặc biệt, gây chú ý nhất chính là trước xe có gắn một lá cờ nhỏ màu đen. Trên lá cờ có thêu chữ ‘Huyền’ màu trắng, viền hồng. Nó mang lại cho người ta một cảm giác thần bí khó nói.

    Nhìn thấy lá cờ nhỏ này, phàm là các tay giang hồ trong phương viên trăm dặm thì đều biết, tại địa phương này có nhân vật trọng yếu của môn phái đứng nhất nhì trong vùng ‘Thất Huyền môn’ giá lâm.

    ‘Thất Huyền môn’ còn được gọi là ‘Thất Tuyệt môn’, môn phái này được ‘Thất Tuyệt thượng nhân’ danh tiếng lẫy lừng sáng lập ra cách đây hơn hai trăm năm. Môn phái này đã từng đứng đầu Kính Châu hơn mười năm, thậm chí còn lan tới Sổ Châu bên cạnh, thanh danh trong nước cũng lên cao chót vót. Tuy nhiên, từ khi ‘Thất Tuyệt chân nhân’ bệnh chết, thế lực ‘Thất Huyền môn’ tựa như rớt xuống ngàn trượng, bị mấy môn phái khác liên thủ đẩy ra khỏi thủ phủ Kính Châu thành. Hơn trăm năm trước, tông môn đã bị bức bách di chuyển đến địa điểm vắng vẻ tiêu điều nhất của Kính Châu – Thái Hà sơn, từ đó về sau ‘Thất Huyền môn’ đã bám rễ tại chỗ này, rớt xuống tam lưu tiểu thế lực ở địa phương.

    Có một câu nói rất đúng, lạc đà gầy thì vẫn còn hơn con ngựa to béo, Thất Huyền môn dù sao thì cũng đã từng là một đại môn phái, tiềm lực bên trong thì không thể xem nhỏ được. Ngay lập tức đã không chế hơn chục tiểu trấn xung quanh Thanh Ngưu trấn, có hơn ba bốn ngàn đệ tử, là một trong những bá chủ ở đây.

    Tại đây, bang phái duy nhất có khả năng đối kháng lại Thất Huyền môn là Dã Lang bang.

    Dã Lang bang tiền thân vốn là đám mã tặc chuyên đốt phá, cướp bóc trong địa phận Kính châu, sau này do bị quan binh đuổi giết, một bộ phận theo hàng quan phủ, bộ phận còn lại hình thành lên Dã Lang bang ngày nay. Nhưng, sự hung hăng tàn ác của mã tặc đã thấm vào máu, bọn chúng liều lĩnh cướp phá, giết người không gì là không dám. Cho nên, khi Thất Huyền môn và Dã Lang bang có xung đột thì Thất Huyền môn cũng chỉ nằm ở thế hạ phong mà thôi.

    Dã Lang bang khống chế hương trấn nhiều hơn hẳn, nhưng những trấn này lại không thể kinh doanh, cho nên khi luận về phú túc thì còn xa mới theo kịp những thành trấn thuộc về Thất Huyền môn. Dã Lang bang thập phần thèm muốn địa bàn mầu mỡ của Thất Huyền môn, cho nên thương xuyên khơi mào cuộc chiến giữa hai bên. Việc này đã làm cho Thất Huyền môn môn chủ hiện hành đau đầu không ít, và nó cũng chính là nguyên nhân khiến cho gần mười năm nay, Thất Huyền môn liên tục chiêu thu nội đệ tử.

    Từ trên xe ngựa nhảy xuống một hán tử cao gầy tầm bốn mươi tuổi, động tác của hán tử này rất nhanh nhẹn, thể hiện bản lĩnh không hề yếu kém, tựa hồ đối với chỗ này rất quen thuộc. Trực tiếp đi thẳng vào căn phòng bên trong.

    Hàn Lập tam thúc vừa nhìn thấy người mới đến, lập tức cung kính làm lễ.

    ‘Vương hộ pháp, lão nhân gia ngài thế nào lại tự thân dẫn người tới vậy?’

    ‘Hừ!’ Vương hộ pháp hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt rất ngạo mạn.

    ‘Trong khoảng thời gian không yên ổn này, cần phải gia tăng phòng vệ, trưởng lão lệnh cho ta tự thân thống lĩnh nhân lực, bớt nói linh tinh đi, tiểu hài tử này có phải là người mà ngươi tiến cử?’

    ‘Đúng vậy, đúng vậy, hắn vốn là cháu ruột của ta, mong rằng trên đường đi Vương hộ pháp chiếu cố tới hắn một chút.’

    Lão Hàn mập thấy thần sắc hán tử có vẻ bất mãn, liền nhanh nhẹn lấy từ trong người ra một cái túi nặng nặng, kín đáo đặt vào tay.

    Vương hộ pháp nâng nâng cái túi, thần sắc có chút hòa hoãn xuống.

    “Lão Hàn mập, ngươi biết cách làm người đấy! Ta nhất định sẽ chiếu cố cháu ngươi trên đường rồi. Thời gian không còn sớm nữa, khẩn trương lên đường thôi.”

  6. #4
    Hotboy nổi giận
    Mỹ Nam Tử's Avatar

    Gia Nhập
    Jun 2012
    Chân khí
    436
    Ngọc
    88.070
    Bạch Ngọc
    0
    Cảm ơn
    152
    Nhận 73.245 cảm ơn trong 452 bài
    Phàm Nhân Tu Tiên Truyện
    Vong Ngữ

    Quyển 1: Thất Huyền Môn Phong Vân
    Chương 3: Thất Huyền môn

    Nguồn: 4vn ; VVD ; LSB


    Không khí trong xe không được trong lành cho lắm, điều này cũng phải thôi, hơn ba chục tiểu hài tử chen chúc trong một chiếc xe. Tuy nói là tiểu hài tử nhỏ hơn nhiều so với người trưởng thành, nhưng với số lượng thế này, cũng đủ để làm bầu không khí trong xe trở nên khó thở.

    Hàn Lập tinh ranh đã chui ngay vào một góc nằm sâu trong xe, len lén đánh giá mấy tiểu hài đồng còn lại trong xe.

    Tới tham gia kỳ khảo thí nhập môn lần này, từ cách ăn mặc, ăn nói dễ dàng nhận thấy có ba dạng người.

    Loại người thứ nhất ngồi ở giữa xe, đang bị đám trẻ con vây quanh ủng hộ. Thiếu niên mặc cẩm y chính là thuộc dạng người thứ nhất này.

    Thiếu niên này tên gọi là Vũ Nham, năm nay mới mười ba tuổi, là đứa trẻ lớn tuổi nhất ở trong xe lúc này. Vốn tuổi của hắn đã vượt quá qui định, nhưng hắn có một vị biểu tỷ được gả cho một nhân vật có đại quyền trong Thất Huyền môn, nên cho dù vượt quá tuổi qui định thì cũng không phải là vấn đề gì to tát. Gia đình Vũ Nham mở một võ quán, gia trung có chút giàu có, tuổi tuy còn nhỏ nhưng cũng đã có tập võ qua. Công phu tuy không lấy làm cao minh cho lắm, nhưng để đối phó lại với những đứa bé một điểm khí lực cũng không có như Hàn Lập thì có lẽ là dư sức.

    Rất hiển nhiên, loại người như Vũ Nham có tiền, có thế, tự nhiên sẽ trở thành ‘đại ca’ của đại bộ phận đám tiểu hài tử trong xe.

    Một loại người khác tựu là những hài đồng ủng hộ Vũ Nham. Những hài đồng này xuất thân từ đủ loại gia cảnh như có người trong nhà có cửa hàng, có người thì phải đi làm công… nói chung những hài tử này đều có điểm chung: đều lớn lên trong thành trấn, có cơ hội ít nhiều quan sát cách xử sự những người có học vấn, trục lợi nhi hành (có lợi thì làm) đã thành bản sự rồi. Do đó mà những đứa trẻ này dốc sức ủng hộ Vũ Nham, cứ một điều ‘Vũ thiếu gia’ hai điều ‘Vũ thiếu gia’ mà gọi. Vũ Nham trước sự tôn vinh của bọn trẻ như vậy cũng coi như bình thường, hắn còn có cảm giác hưởng thụ sự tôn vinh đó.

    Còn loại người cuối cùng, tất nhiên là dạng người giống như Hàn Lập. Loại người này đến từ vùng đất hoang vu hẻo lánh, gia cảnh hầu như đều bần hàn, có gì ăn đó. Loại người như vậy trong xe rất là ít, chỉ có tầm năm sáu đứa trẻ mà thôi. Thần thái của bọn chúng đa phần là e dè, không dám nói năng với ai cái gì, chỉ ngồi mà nhìn người khác nói cười mà thôi. Những tiểu hài tử này cùng với những đứa trẻ đang huyên náo còn lại tạo thành một khung cảnh đối lập.

    Xe ngựa xuất phát từ Thanh Ngưu trấn theo hướng Tây mà thẳng tiến, trên lộ trình còn đi qua thêm vài địa phương nữa, cũng tiếp thêm vài tiểu hài đồng nữa. Cuối cùng đến chiều ngày thứ năm thì cũng đi tới được Thái Hà sơn – tổng môn của Thất Huyền môn.

    Hầu hết tiểu hài tử khi xuống xe đều bị cảnh quan tươi đẹp của Thái Hà sơn làm cho mê mẩn. Chỉ đến khi Vương hộ pháp lên tiếng thúc giục, mọi người mới thanh tỉnh trở lại rồi tiếp tục đi tới.

    Thái Hà sơn nguyên danh gọi là Lạc Phượng sơn, tương truyền rằng nơi đây từng có một con phượng hoàng ngũ sắc rớt xuống đây rồi hóa thành ngọn núi này. Sau này, người ta phát hiện cảnh sắc ngọn núi này vào lúc mặt trời xuống thì trông đẹp vô cùng, như là có đám mây hồng bao phủ trên đỉnh núi, do vậy mà ngọn núi bị người ta đổi tên thành Thái Hà sơn. Đương nhiên, ngọn núi này từ sau khi bị Thất Huyền môn chiếm cứ, người ngoài đã không còn cơ hội thưởng ngoạn cảnh đẹp ở đây.

    Thái Hà sơn là một trong những ngọn núi lớn của Kính châu, ngoài trừ tòa Bách Mãng sơn, thì ngọn núi này chiếm diện tích lớn nhất, phương viên mười dặm quanh ngọn núi này đều là núi non chập trùng. Tính ra trên núi này có hơn mười sơn phong (đỉnh núi) to nhỏ. Hầu hết chúng đều chiếm vị trí vô cùng hiểm yếu, do đó đều bị người của các phân đường Thất Huyền môn chiếm cứ. Đỉnh núi chính của Thái Hà sơn là ‘Lạc Nhật phong’ càng hiểm ác vô cùng, chẳng những nó là đỉnh cao nhất, mà ở đó cũng chỉ có duy nhất một con đường độc dạo dẫn lên núi, do vậy mà Thất Huyền môn đem tổng đàn đặt lên đỉnh núi này. Còn đường này không những hiểm trở, mà dọc theo con đường Thất Huyền môn còn thiết lập mười ba trạm gác cả minh cả ám, có thể nói là vạn vô nhất thất (ngàn vạn cái cũng không để lọt mất cái nào), không có gì để phải lo lắng.

    Hàn Lập đang nhìn ngó bốn xung quanh, bỗng nhiên thấy phía trước mọi người đều dừng lại, tiếp đó một âm thanh hào sảng truyền đến.

    ‘Vương lão đệ, có chuyện gì mà đến bây giờ mới đến nơi? So với dự định thì trễ mất hai ngày thời gian rồi.’

    ‘Nhạc đường chủ, trên đường đi có chút chậm trễ, phiền ngài để tâm rồi.’ Vương hộ pháp đứng đầu đám người, cung kính hướng tới một vị lão giả mặt mũi hồng hào thi lễ. Bộ mặt ngang tàng khi đi đường của hắn đã được thay bằng một bộ mặt trông rất xiểm nịnh.

    ‘Đây là nhóm đệ tử thứ mấy được đưa đến vậy?’

    ‘Là nhóm thứ mười bảy.’

    ‘Ân!’ vị Nhạc đường chủ này khinh khỉnh nhìn xuống đám tiểu hài tử Hàn Lập.

    ‘Đưa đến Thanh khách viện, để bọn chúng nghỉ ngơi một đêm cho tốt, sáng mai bắt đầu chọn lựa đệ tử rồi. Một khi bị loại, phải sớm đưa bọn chúng xuống núi, đừng để phạm vào qui định của bản môn.

    ‘Tuân mệnh, Nhạc đường chủ!’

    Được đi trên con đường đá dẫn lên núi, đám tiểu hài tử đều hưng phấn mãi không thôi, nhưng cũng chưa có ai dám lớn tiếng nói chuyện. Tuy bọn chúng đều chưa trưởng thành, nhưng cũng nhận biết được nơi này sẽ quyết định vận mệnh tương lai của mình.

    Vương hộ pháp vừa đi trước dẫn đường, vừa tươi cười chào hỏi những người gặp trên đường. Có thể nhìn ra hắn tại môn nội quen biết khá nhiều người, cho nên con đường sau này của hắn cũng khá lạc quan.

    Dọc đường chỉ thấy mọi người ở đây đều mặc áo bó ngắn màu xanh, trên thân hoặc đeo đao, hoặc dắt kiếm, cũng thỉnh thoảng có người đi tay không nhưng ở thắt lưng phồng phồng lên, khó mà đoán biết được ở đó là cái gì. Từ cử chỉ hành vi, có thể nhìn ra người đó thân thủ mạnh mẽ, chắc hẳn phải mang trong mình một thân công phu không sai.

    Hàn Lập được người ta dẫn đến một đỉnh núi thấp nhỏ, trên đỉnh núi có sẵn một căn thổ phòng. Hàn Lập được cho ngủ qua đêm ở đây để đến ngày mai chờ người dẫn đi. Trong giấc mộng, Hàn Lập mơ thấy mình mặc cẩm y, tay cầm kim kiếm, thân hoài tuyệt kỹ võ công, đánh cho con lão thợ rèn trong làng mà ngày trước hắn không đánh nổi một trận no nê, hết cả uy phong, đến tận ngày thứ hai vẫn chưa đứng lên nổi.

    Khi trời vừa sáng, Vương hộ pháp cũng không để mọi người được ăn bữa sáng, trực tiếp đem chúng nhân dẫn xuống núi, tới trước một khu rừng trúc rậm rạp. Tại đây, ngoài vị đường chủ họ Nhạc đã gặp ngày hôm qua còn có mấy người thanh niên lạ khác đã đứng chờ sãn.

  7. #5
    Hotboy nổi giận
    Mỹ Nam Tử's Avatar

    Gia Nhập
    Jun 2012
    Chân khí
    436
    Ngọc
    88.070
    Bạch Ngọc
    0
    Cảm ơn
    152
    Nhận 73.245 cảm ơn trong 452 bài
    Phàm Nhân Tu Tiên Truyện
    Vong Ngữ

    Quyển 1: Thất Huyền Môn Phong Vân
    Chương 4: Luyện Cốt Nhai

    Nguồn: 4vn ; VVD ; LSB


    Nhạc đường chủ đứng trước mọi người lớn tiếng nói: “Mọi người nghe cho kỹ, đi theo con đường nhỏ trong rừng trúc phía trước là có thể đi tới luyện cốt nhai của Thất huyền môn. Đoạn đường đầu tiên là trúc lâm đoạn lộ, đi qua đó sẽ là giải đất bích nhai, và cuối cùng sẽ đến một cái sơn nhai. Ai có thể lên được đến đỉnh sơn nhai thì có thể tiến vào được Thất huyền môn. Trước chính ngọ không thể tới đích, tuy không thể chính thức trở thành đệ tử nhưng nếu biểu hiện khá thì cũng có thể trở thành ký danh đệ tử.

    Hàn Lập tự nhiên không rõ hàm nghĩa của ‘ký danh đệ tử’, chỉ biết rằng trước khi hết thời gian phải đi được đến đích mới là đạt kết quả. Hắn nhìn về phía trước nhìn thoáng qua, đó là một sườn núi không tính nổi độ dốc, khá nhiều thân trúc thô tế bất đồng mọc trên đó, tựa hồ sẽ không có gì khó khăn a.

    Hàn Lập nhìn sang những người khác, hắn không muốn phải thua dưới những người đồng lứa tuổi, mà những hài đồng khác trong lúc đó, khí chất cũng tựu thay đổi, phút chốc bỗng trở lên khẩn trương.

    Nhạc đường chủ nhìn mặt trời ló lên, nói: “ Thời gian cũng đến rồi, chuẩn bị xuất phát ba! Không phải sợ hãi, các sư huynh sẽ ở phía sau bảo trụ mọi người, sẽ không để các ngươi phải gặp nguy hiểm.”

    Hàn Lập quay đầu lại nhìn người thanh niên đứng gần hắn, nguyên lai người này được gọi là sư huynh, đại khái là đệ tử được thu vào trước đó, nếu như mình được gia nhập, có phải không sẽ được mặc bộ quần áo oai phong thế này!

    Chính tại đang suy nghĩ vẩn vơ, Hàn Lập phát hiện các hài đồng khác đều đã chạy ào về phía rừng trúc, nhìn thấy vậy, hắn liền khẩn trương chạy theo.

    Trúc lâm hiển nhiên vô cùng to lớn, hơn ba mươi hài đồng, ngay vừa khi tiến vào trúc lâm tựu tản ra. Đi sát sau Hàn Lập là vị sư huynh cao gầy, người này mặt mũi lạnh lùng, nhất ngôn bất phát. Hàn Lập có điểm sợ hãi, không dám cùng vị sư huỳnh này lên tiếng, chỉ từ từ nhấc chân cắm đầu đi về phía trước.

    Phiến trúc lâm này nhìn thì không có gì, nhưng đến khi đi một thời gian dài mới cảm thấy khó khăn, bước chân càng lúc càng nặng, Hàn Lập phải với tay vào thân trúc phía trước để tranh thủ tiến lên, cũng giảm bớt được ít nhiều sức lực.

    Kiên trì được một đoạn thời gian dài, Hàn Lập thật sự không thể chịu nổi nữa liền tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó không ngừng hổn hển thở dốc.

    Hàn Lập hít một hơi sâu, quay đầu nhìn lại vị sư huynh cao gầy, mặc dù đường đi rất khó khăn nhưng vị sư huynh này cư nhiên đứng bất động, trên thân không có lấy một giọt mồ hôi, đĩnh đạc thẳng đứng như những cây trúc ở đây, chính đang từ phía dưới không xa nhìn về phía hắn

    Hàn Lập nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của vị sư huynh, trong lòng lại nổi lên sợ hãi, vội vàng quay đầu lại, lúc này hắn liền nghe thấy từ tiền diện vọng lại trận trận suyễn thanh không dừng. Biết được phía trước còn có ba người đi nhanh hơn mình đang nghỉ ngơi, Hàn Lập liền không dám ngồi nghỉ nữa, liền vội vàng nhằm phía trước đi tới.

    Đoạn dốc phía trước lại càng lợi hại, sức lực của Hàn Lập càng lúc càng yếu, do không còn đủ sức mà đi nữa, Hàn Lập chỉ còn có thể hạ người xuống, dùng sức cả tay và chân để tiến về phía trước. Do y phục gọn ghẽ, cho nên việc di chuyển cũng bớt khó khăn, chứ nếu không ngón tay ngón chân chắc sẽ bị ma phá.

    Cuối cùng cũng ra khỏi được phiến trúc lâm, Hàn Lập giờ này chỉ cảm thấy càng đi càng khó khăn. Mặt đất nham thạch càng lúc càng xuất hiện nhiều, tương phản với điều đó thì lượng trúc cũng càng lúc càng ít.

    Hàn Lập lúc nãy cũng không còn có thể lợi dụng những cây trúc để tiến lên nữa rồi, lộ trình tối hậu này chỉ có vài chục mét nữa thôi.

    Vừa khi ra khỏi trúc lâm, trước mắt là một khoảng không rộng lớn, ngay trước mặt là một khối cự đại vô bỉ thạch sơn, phía trên đã có mấy bóng gầy nhỏ chính tại đang trèo lên. Ngay phía sau bọn họ là các sư huynh với trang phục giống nhau. Hàn Lập liền không do dự nữa, liền nhanh chóng hướng tới phía thạch bích tiến tới.

    Khối cự thạch này là một phiến đá rộng, trên bề mặt bao phủ tầng tầng điệp tích nham, bị gió gọt rũa biến thành vô cùng sắc bén. Có chỗ thì ngay khi đụng vào liền vỡ vụn, nhưng có những chỗ thì khá chắc chắn, thập phần lợi hại. Chỉ có trong vòng thời gian ngắn, hai tay Hàn Lập đã nham nhở vết thương, quần áo cũng rách ra nhiều chỗ, da thịt bên trong cũng lộ ra không ít vết thương. Cho dù vết thương khá nhỏ, nhưng bị đá núi kứa vào cũng khiến cho cảm giác đau xót tăng lên vài phần.

    Phía trước vài tên càng treo càng xa. Hàn Lập trong lòng tựu nhớ đến lời chúc phúc của cha mẹ và tam thúc, liền cắn chặt răng, lại tiếp tục trèo lên phía trước.

    Trước khi xuất phát, phụ thân Hàn Lập và tam thúc cũng đã đề tỉnh quá Hàn Lập, nhập môn trắc thi sẽ rất gian nan, nếu không kiên trì thì sẽ không có khả năng gia nhập Thất huyền môn. Vào lúc này, Hàn Lập trong lòng đã sớm không để ý đến được nhập môn hay không nữa rồi, trong đầu chỉ có một ý niệm, nhất định phải bắt kịp những người khác.

    Hàn Lập ngẩng đầu lên nhìn. Bây giờ trèo cao nhất là Vũ Nham. Vũ Nham không chỉ lớn hơn Hàn Lập một tuổi mà hắn còn từng tập quá võ công, thân thể so với những đứa trẻ cùng lứa tuổi thì cường tráng hơn nhiều. Treo lên cao như vậy cũng không khiến người khác ngạc nhiên.

    Hàn Lập lại quay đầu nhìn lại phía sau, phía sau còn có vài thân ảnh đang chuyển động. Hàn Lập liền hít một hơi thở thật sâu, rồi lại tiếp tục gia tốc tiến về phía trước.

    Cho dù đã dùng hết khí lực nhưng Hàn Lập ngay cả đến gần người gần nhất cũng không được, mà thân thể càng trèo lên càng nặng, mắt thấy vầng thái dương càng lúc càng lên cao sát đỉnh đầu, mà Vũ Nham cũng đã trèo lên tới đỉnh cự thạch.

    Ở nơi đó có một vách đá thẳng đứng, cao hơn ba mươi trượng dư, từ đỉnh nhai xuống tới đỉnh cự thạch có hơn mười cái dây thừng được thả xuống, trên dây thừng còn được kết nút. Vũ Nham hiện tại chính đang đu trên một dây, từ từ hướng tới đỉnh nhai trèo lên.

    Hàn Lập nhìn Vũ Nham phía trước, trong tâm có chút thối chí, hắn biết rằng mình không thể đuổi theo mấy người phía trước, mà thời gian cũng không còn đủ nữa.

    Ý niệm vừa khởi, đột nhiên Hàn Lập thấy cảm giác đau nhức từ các vết thương đồng thời truyền lại, tứ chi vô lực, tay bám vào nham thạch run lên, toàn thân trùng xuống. Hàn Lập tâm lý nhảy lên liên tục, liền đem toàn thân bám chặt vào núi đá, ngay cả động đậy cũng không dám.

    Sau một lúc, tâm lý bình tĩnh lại, liền bám tay vào một mỏm đá, thở vài cái, lúc này mới yên tâm xuống được.

    Hàn Lập sau khi hạ ý thức liền quay đầu nhìn lại, thấy vị sư huynh phía sau đang mở rộng hai tay, tư thế như sẵn sàng đối phó với sơ sẩy của hắn. Sau khi thấy Hàn Lập an toàn rồi, mới chậm rãi đứng thẳng lên.

    Hàn Lập trong lòng nổi lên một trận cảm kích, nếu mình mà té xuống lúc này, những khổ cực lúc trước chính là uổng phí mất rồi. Vì vậy trong chốc lát, liền chậm rãi di động về phía trước, hướng về phía đỉnh thạch nhai mà trèo lên.

    Cuối cùng thì hắn cũng đi tới một cái dây thừng chưa có người dùng, mặt trời lúc này cơ hồ gần lên đỉnh rồi, chỉ còn chưa đến nửa canh giờ nữa là đến chính ngọ. Lúc này Vũ Nham đã leo lên đỉnh nhai, chính đang quay đầu nhìn xuống. Hàn Lập lên tới chỗ để dây thừng là lúc vừa nhìn thấy Vũ Nham, chỉ thấy hắn dơ cánh tay lên, ngón cái quay xuống làm động tác với những người còn chưa leo lên tới nơi, sau đó cuồng tiếu rời đi.

    Hàn Lập trong lòng tức giận, vội vàng hướng đỉnh mà trèo tới.

    Nhưng chính là Hàn Lập lúc này toàn thân đã không còn chút lực, bây giờ ngay cả nắm lấy dây hắn cũng nắm không nổi.

    Sau khi dốc hết sức lực còn lại, hắn cũng bò tới được nơi thả dây, ngồi tại đó, liền cảm thấy toàn thân mềm nhũn, đến cả ngón tay cũng cử động không nổi. Hắn quay đầu lại nhìn ra xa xa, thấy mặt sau thạch bích cũng còn một hài đồng nữa, chính đang ngồi thở dốc, xem ra cũng giống như hắn, một điểm khí lực cũng đã không còn.

    Hàn Lập trong đầu chỉ còn có thể cười khổ, tự mình đã quá coi thường lần kiểm tra này, may mà còn chưa có rớt xuống cuối cùng, quay đầu nhìn lại thấy vị sư huynh lạnh lùng kia, Hàn Lập do dự một lúc, lại quyết định cố gắng cố thử một lần nữa leo lên, tuy rằng trước chính ngọ không thể lên tới đỉnh nhưng cũng còn hơn là bỏ cuộc vào lúc này.

    Hàn Lập co duỗi hai tay có điểm cứng ngắc, một lúc mới khôi phục được ít điểm khí lực, từ từ hướng đến dây thừng tiến đến. Nhưng vào lúc này, hai tay Hàn Lập đã không còn cảm giác gì nữa rồi, ngay cả nắm lấy sợi dây thừng cũng không nổi.

Trang 1 của 490 1231151101 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 5 người đang xem chủ đề. (3 thành viên và 2 khách)

  1. boykool224,
  2. mrkuty,
  3. ykzforever

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •