Giới thiệu về Bạch Ngọc sách
Siêu cấp sự kiện kết nối
Donate ủng hộ việc duy trì BNS thông qua thẻ cào
Mở lớp dịch thường xuyên 8/24
   
Kết quả 1 đến 1 của 1

Chủ đề: [Ebook] Hoa Tư Dẫn - Đường Thất Công Tử [FULL]

  1. #1
    Wendy Marvell
    ⚓ Mavis Vermillion ⚓
    Shiningstar193's Avatar

    Gia Nhập
    Jun 2012
    Đến Từ
    Fairy Tail
    Chân khí
    692
    Ngọc
    120.417
    Bạch Ngọc
    0
    Cảm ơn
    1.146
    Nhận 380 cảm ơn trong 229 bài

    [Ebook] Hoa Tư Dẫn - Đường Thất Công Tử [FULL]



    Ta không thể lớn lên như một nàng cô chúa, nhưng ta có thể chết đi như một nàng công chúa.
    — Diệp Trăn —

    Gửi đến những ai đã, đang và chưa đọc “Hoa Tư Dẫn”. Đầu tiên xin vô cùng cám ơn tác giả Đường Thất Công Tử đã viết nên một tác phẩm xuất sắc đến như vậy. Trước khi đọc “Hoa Tư Dẫn” tôi hoàn toàn không thích thể loại cổ trang, huyền nhuyễn, trọng sinh hay tiên cảnh…. Tôi chỉ đọc hiện đại, bởi theo tôi, nó dễ hiểu và thực tế. Tuy nhiên, đến nay tôi mới biết những thể loại tôi luôn né tránh một khi ghi vào lòng người đọc lại khó có thể mờ nhạt đến như thế. “Hoa Tư Dẫn” không như các tiểu thuyết cổ trang, huyền nhuyễn khác, theo tôi, nó có đôi phần giống một tiểu thuyết trinh thám, cuộc phiêu lưu của Quân Phất, trong đó cô cũng có mạo hiểm, có niếm trải…. Và cuộc trinh thám đó chính là thám hiểm những giấc mơ – những giấc mơ tình yêu tuyệt đẹp. Trong cuộc “thám hiểm” bốn thiên truyện cùng Quân Phất, ấn tượng của tôi rải đều ở tất cả, mỗi một thiên truyện là một vẻ đẹp khác nhau, một nét hay khác nhau, một ý nghĩa khác nhau. Ở thiên truyện “Tận kiếp phù du”, ấn tượng của tôi về Tống Ngưng rất lớn, cô yêu, dám hy sinh, dám hận thù nhưng cuối cùng cô cũng thua dưới tình yêu cô giành cho Thẩm Ngạn, những tưởng anh không yêu mình, những tưởng đó chỉ là một cuộc tình đơn phương, nhưng thực chất cô đã sớm có được tình yêu của anh, có từ ngay đêm tân hôn muộn sau chín tháng. Điều tôi tiết nuối nhất trong thiên truyện này là ở thực tại cô mất đi Thẩm Lạc, con trai của mình, còn ở mộng cảnh cô lại mất đi Thẩm Ngạn, điều đó dường như nói lên số phận chưa bao giờ yên giấc để cuộc sống của con người được bình yên…..để cuối cùng, cô cũng không có được một phút giây hạnh phúc thật sự ngay cả trong giấc mơ mà cô đánh đổi bằng sinh mệnh của mình.



    Nhìn bóng cô khuất dần dưới ánh trăng, chàng muốn gọi tên cô, Oanh Ca, cái tên đó đã vang lên trong lòng cả trăm lần, chỉ là chưa bao giờ chàng thốt ra với cô, “Oanh Ca”, chàng thì thầm. Nhưng cô đã đi xa.

    Thiên truyện mà tôi thích nhất trong “Hoa Tư Dẫn” có lẽ là “Thập Tam Nguyệt”. Tôi thích Oanh Ca, thích tình cảm nhẹ nhàng, dịu dàng, chậm chạp nhưng vững chắc giữa cô và Dung Viên. Cô là một sát thủ, cuộc sống chỉ có máu, không có tình cảm, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không có trái tim. Cô yêu đấy, yêu Dung Tầm bằng cả trái tim, cho anh tất cả cuộc sống của mình, nhưng cái cô nhận được chỉ là sự rụt rè, yếu đuối trong tình yêu của anh giành cho cô, anh cũng yêu cô đấy, nhưng tình yêu của anh không đủ lớn để anh vượt qua rào cản mà trái tim đã đặt ra rằng “không thể yêu một sát thủ do chính tay anh đào tạo”…. Và đó chính là nguyên nhân anh mất cô, để chính anh là người đưa cô đến với Dung Viên — Một quân vương chung tình. Khi tôi đọc thiên truyện này, mãi cho đến cuối truyện, tôi mới thấy Dung Viên có phần giống Mộ Ngôn, giống là giống ở cách yêu của hai anh. Yêu là hy sinh, yêu là không quản quá khứ, hiện tại, địa vị…. Cả hai đều là quân vương, sự chung tình của họ là thứ mà một quân vương không hề có. Hai thiên truyện cuối trong tập II không tạo ấn tượng nhiều trong tôi như hai thiên truyện trong tập I. Nhưng cũng phải công nhận rằng nó đã lấy đi không ít nước mắt của tôi, tôi đã khóc khi đọc hai đoạn ra đi của Khanh Tửu TửuCông Nghi Huân trong thiên truyện “Tuyết ở Bối Trung” và đoạnMộ Dung An thốt lên câu nói trong thiên truyện “Trọn đời bình an”:
    Cuối cùng chàng cũng yêu ta, ta không thua ai, chỉ thua vương vị của chàng…
    Xuyên suốt trong “Hoa Tư Dẫn” là tình yêu của Mộ NgônQuân Phất, phải thừa nhận một điều là tác giả đã cực kì khéo léo khi đan tất cả những chi tiết phát triển tình yêu của cặp đôi này trong từng thiên truyện. Tôi rất thích Mộ Ngôn, thích cách yêu mạnh mẽ đương đầu của anh và cũng thích sự yếu đuối thừa nhận bản thân phụ thuộc vào tình yêu của anh, anh yêu, tình yêu của anh rất lý trí nhưng lại vô cùng mãnh liệt, đó là một thứ mà không một quân vương nào có thể có được ngay cả bố anh – Tô Hoành:
    “Nếu em chết, có phải chàng cũng không sống nổi, cũng muốn đi theo em?”.

    “Nếu thích tôi, em hãy sống tiếp, ở bên tôi suốt đời suốt kiếp”.

    “Nhưng nếu không có tôi, em sợ thì sao? Nếu không muốn cùng tôi ở cõi trần, hãy để tôi đi cùng em, có được không?”.

    “Nhưng tôi sợ” – “Không có em tôi sẽ rất sợ”.

    “Nếu quên em, người đó chỉ là Tô Dự, không còn là Mộ Ngôn, nếu tôi đã không còn là tôi nữa, theo em tôi có hạnh phúc? Em có yên tâm?”

    Một trang hảo hán cho dù bất tài, ít nhất cũng phải giữ được hai thứ, mảnh đất dưới chân và người phụ nữ trong lòng mình.

    — Mộ Ngôn —

    Tôi rất thích những chi tiết mà tác giả Đường Thất Công Tử đã dùng để miêu tả tình yêu của Mộ Ngôn giành cho Quân Phất, dẫu đó chỉ là những chi tiết thoáng qua và vụn vặt. Chi tiết anh không dùng bao giờ cầm kiếm nữa hay chi tiết anh thường đánh thức cô trong đêm rồi bảo cô nói với anh những câu đơn giản. Đó là những giây phút hiếm hoi mà nhân vật Mộ Ngôn thể hiện sự sợ hãi và bất lực của mình, anh sợ đôi tay mình, đôi tay đã lấy đi sinh mệnh của người anh yêu nhất, anh sợ người phụ nữ mà anh đang ôm trong lòng có thể bỏ anh đi bất kì lúc nào.

    Nhân vật Quân Phất là linh hồn của câu truyện, có lẽ do truyện được viết ở ngôi kể của cô nên bạn đọc có thể hiểu rõ từ suy nghĩ, hành động của cô. Tôi thích Quân Phất ở chỗ cô chưa bao giờ hối hận về bất kì điều gì cô làm, ngay cả hành động tuẫn tiết đã khiến cô và Mộ Ngôn chia xa mãi mãi cũng chưa từng một lần làm cô hối hận. Quân Phất đúng là nữ chính có tư duy phán đoán thú vị nhất mà tôi từng được đọc, có những suy nghĩ của cô đôi lúc khiến tôi phải nghĩ ngợi rất lâu, có những suy nghĩ khiến tôi bất ngờ vì không thể đoán cô lại nghĩ theo chiều hướng đó. Khi đọc “Hoa Tư Dẫn” tôi đã cười, rồi khóc cùng nhân vật Quân Phất không biết bao nhiêu lần. Chắc rằng có nhiều bạn đọc “Hoa Tư Dẫn” sẽ luôn thắc mắc là Mộ Ngôn yêuQuân Phất từ khi nào, theo tôi nó có thể là từ lần anh gặp cô đầu tiên vào năm cô mười bốn tuổi mà anh không biết cô là ai, hay lần trùng phùng thứ ba khi cô là Quân Phất, có lẽ ngay từ đầu anh đã biết cô không phải con người, có lẽ định mệnh sắp đặt anh – Thái tử Tô Dự đã hai lần đưa cô – Công chúa Diệp Trăn vào cái chết, nhưng chính anh – Mộ Ngôn đã cứu sống cô – Quân Phất không dưới hai lần trong số mệnh. Lời thoại trong “Hoa Tư Dẫn” cũng là một ấn tượng rất lớn trong tôi, đây là bộ cổ trang thứ hai tôi đọc sau “Thú Phi” của Chu Ngọc. Xét cho cùng, không một thiên truyện nào trong “Hoa Tư Dẫn” có kết thúc viên mãn, tuy nhiên, với khúc nhạc tình yêu mà Quân Phất đã dệt ra, tôi tin chắc là những ai đã từng đọc “Hoa Tư Dẫn” sẽ hoàn toàn hài lòng về kết thúc của nó. Tôi muốn nói thật nhiều, thật nhiều, nhưng đây là một bài review, giới thiệu, tôi không thể viết quá nhiều làm mất mạch cảm hứng của những ai chưa đọc. “Hoa Tư Dẫn” chỉ có một, khi đọc xong tác phẩm này, tôi luôn tự hỏi bản thân: “Liệu mai sau, tôi có còn cơ hội được đọc một tác phẩm xuất chúng như thế???”…. Truyện vẫn còn đó, cái kết vẫn luôn làm tôi day dứt, nhưng tôi tin rằng, đó là một tác phẩm xuất sắc và đáng để các bạn đọc nhất.
    —***—
    HOA TƯ DẪN – ĐƯỜNG THẤT CÔNG TỬ



    Tạo và hiệu chỉnh ebook: Hoàng Nghĩa Hạnh
    Nguồn: Elyse Van
    Thư viện tinh tế


    Code:
    http://www.mediafire.com/?oct5oc091lbr4b6

  2. Có 5 người cảm ơn Shiningstar193 :

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •